be with me even in your dream

  • ACHECKERVIET.CYOU là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
CHAP 1

đây là câu chuyện thật về cuộc đời mình ..mình viết ra không phải để hồi tưởng về những gì đã xảy ra mà do mình muốn chia sẻ với các bạn một trong những kỷ niệm đẹp nhất của mình (đáng lẽ mình sẽ tặng nó cho người mà mình yêu nhất , mình định là sẽ in ra một quyển sách và tặng cho cô ấy nên có những ngoặc đơn mình xưng là c ) ..những năm tháng học sinh ngô nghê không toan tính, những cái rung động đầu đời của thằng con trai...gạch đá thoải mái..Và xin được phép bắt đầu..
Có thể sau khi đọc xong quyển truyện này vợ sẽ có rất nhiều suy nghĩ khác về chồng , có thể sẽ hiểu nhau hơn yêu nhau hơn và cũng có thể vì nó mà vợ lại buồn chồng…Vợ biết không trong cuộc sống có rất nhiều những mảnh đời khác nhau,rất nhiều những câu chuyện tình yêu khác nhau… có thể là chuyện buồn và cũng có thể là một câu chuyện vui…còn câu chuyện của mình thì sao..chồng mong là khi quyển truyện này kết thúc nó sẽ là một câu chuyện có hậu về tình yêu, về lòng vị tha,sự tha thứ ,sẻ chia và hy sinh…chồng mong là mình sẽ mãi mãi bên nhau..vì thế chồng sẽ đặt tên cho quyển truyện là “ be with me even in your dream”

Nếu như em hiểu anh đã có nhiều sự lựa chọn khi bắt đầu một tình yêu ..anh đã chọn em và anh không hối tiếc…



…Be with me even in your dream..

Chap 1 : “Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng” tôi sẽ coi đây là một hồi kí để chia sẻ câu chuyện của mình, có thể sẽ khó tin nhưng trong hồi kí này có cả tình yêu , sự quan tâm và cả những giọt nước mắt của một thằng con trai mới lớn là tôi để tôi có thể trưởng thành trong cái xã hội đầy toan tính này….

Một buổi tối đầu xuân, cái lạnh ở Sài Gòn không đến nỗi giá buốt như những ngày trước nhưng thỉnh thoảng, những cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ khiến người ta phải rùng mình.

Tôi thì vẫn thế, vẫn cứ hằng đêm trò chuyện cùng em qua chiếc điện thoại cũ mèm. Dù tôi và em cách xa nhau hàng trăm cây số, nhưng những khi thế này, tôi thấy mình như đang ở cạnh bên em và tôi chắc chắn rằng em cũng sẽ nghĩ như thế.…

Rồi bất chợt em hỏi tôi: “ Chồng à ! Hồi đó tại sao mình lại quen nhau vậy há ?...nghĩ lại cũng ngộ thiệt, hihi…”. Nghe xong tôi cũng tự mỉm cười một mình. “Đúng là ngộ thiệt...” Tôi nằm nhìn ra cửa sổ , bầu trời đêm nay thật đẹp , những vì sao cứ lúc ẩn lúc hiện , và những ngôi sao đó cứ như những nét vẽ của một nghệ sĩ tài ba nào đó , chúng thay phiên nhau vẽ lại bức tranh của cuộc đời tôi một cách nhanh chóng từ cái ngày mà…

TÔI BIẾT EM….

“ Tèng teng tí to tì tạch….” Đang ngủ mà ai quậy hoài vậy nè trời!!! một tin nhắn đến :

X: Cho hỏi phải số điện thoại của Bảo Khang không vậy ?

Tôi: Ừ, mình đây , cho hỏi số ai vậy ?

X: Khang không biết được đâu, hihi !

Tôi : Bạn là ai ? Không nói thì thôi à.

X : Ê ê thì tui nè, bộ Khang không nhớ hả ?

Tôi : Tui nào ? Mà nhớ cái gì vậy nè trời ? Bây giờ nói không , không nói tui ngủ tiếp à nha...đang buồn ngủ muốn chết nè...

X : Ủa Khang đang ngủ hả...Ừm….vậy thôi có gì mình nhắn tin sau há , Khang ngủ đi hihi, ngủ ngon nghe !!

Quăng điện thoại sang một bên, tôi nằm suy nghĩ chắc mấy thằng trong lớp chứ gì ! ( lúc đó lớp c đang có cái vụ lấy số lạ giả bộ làm con gái nhắn tin cho thằng khác..mấy thằng mê gái mà nhắn tin trả lời lại thì vô lớp bị bôi cho mà thấy..hình như thằng khởi xướng là thằng Thoại hay gì đó hihi ) anh mày không dễ bị dụ đâu nhé...nằm giả bộ suy tư một chút thì đâu lại vào đó…và tôi nướng một giấc đến gần 5h chiều …

Chap 2

Nói về tôi một chút, lúc này, tôi vẫn còn là một thằng học sinh lớp 10 loắt choắt , thật sự lúc đó tôi chẳng hiểu gì về mùi vị của đời mùi vị của đắng cay chua và chát trong cuộc sống , trong mắt tôi lúc đó chỉ toàn là màu hồng của sự hạnh phúc mà thôi.

Tôi học trường Chuyên Bạc Liêu, nói thật chứ tôi cũng không hiểu sao mình lại đậu vào ngôi trường danh tiếng này nữa…Lúc ôn thi tôi thấy có đứa học vãi vật ra , bù đầu bù cổ cả ngày lẫn đêm mà cuối cùng cũng có đậu gì đâu...tôi thì suốt ngày cứ nhong nhong ngoài đường vậy mà lại đậu. Đúng như trong film kiếm hiệp có nói “ông trời đúng là không có mắt ”.

“ Tùng tùng tùng..” Tiếng trống trường vang lên rộn rã.Tôi bước vào trường với tư thế hiên ngang nhất có thể, chứ đâu phải lần nào cũng đến trường đúng giờ như thế này, mọi ngày toàn là phải trèo rào lội suối băng rừng vượt biển mới thoát được vòng vây của tụi sao đỏ mà vào được đến trước cửa lớp...rồi phải viện đủ lý do để chối tội với giáo viên chủ nhiệm, nào là bể bánh xe, trời mưa, trời nắng và cả... trời mát…Có lúc phải cố nặn từ cái đầu IQ ba chữ số của mình ra những lý do bựa nhất có thể : dắt người già qua đường rồi người già không chịu phải dắt ngược lại…khổ lắm khổ lắm…À mà quên, đó là những lần trước, thôi cứ quên đi ..tại vì hôm nay tôi đi đúng giờ mà kaka…

Đang bước đi like a boss thì : “KHANGGGGGGGGGG” . Giọng ai nghe quen dữ vậy chà...chết …cô hiệu phó …làm sao chạy đây..mà mình có làm gì đâu mà phải chạy…

Sau khi đứng đấu tranh tư tưởng vài giây, tôi ráng làm khuôn mặt hiền nhất có thể và dạ một tiếng rõ to.

Cô hp : “ Mới thấy em chịu đi học sớm đó nghe.”

Tôi : “ Dạ tại mấy lần trước em có lý do mà cô hihi.”

Cô hp: “ Em thì lần nào mà không có lý do, thôi cầm tập kiểm tra này đưa cho lớp Hóa giùm cô rồi vào lớp nhanh lên, gần vào giờ rồi!”

Tôi : “Dạ thưa cô em đi!”

Quay lưng đi mà lòng lâng lâng , mắt nhòe đi vì lệ. Lần đầu tiên thấy cô hiền với mình như vậy …tự hứa với lòng :“ Thưa cô , em sẽ không phụ lòng mong mỏi của cô, em sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cô giao dù có phải thế nào…” đi được khoảng mười bước chân, đến lớp Hóa rồi đưa xấp bài kiểm tra cho thằng lớp trưởng, xong chạy nhanh về lớp…vừa ngồi xuống thằng Minh chạy lại hỏi tôi :

M : Ê bà cô hiệu phó kêu mày lại làm gì vậy ?

Tôi : Tao nói lần đầu cũng như lần nữa nếu mày không nhớ...phải gọi là cô hiệu phó không có bà này bà nọ nữa nghe chưa con trai ?

Nó nhìn tôi với khuôn mặt méo xệch.

M : mày…mày…mày đã tu thành chánh quả rồi …lạy thánh…

Nói xong nó bỏ về chỗ còn tôi thì tự mỉm cười vì mình đã “tu thành chánh quả”…

Sau gần 3 tiếng đồng hồ vật lộn với giáo viên , à nhầm, vật lộn với bài vở của giáo viên cuối cùng giờ ra chơi cũng đến , cả đám tụi tui kéo nhau xuống canteen của trường để mà ăn sáng. Mà nói đến canteen thì không thể không nhắc đến cặp đôi huyền thoại chú Sang và dì Thúy. Hai người tuy cũng đã trải qua hơn nửa đời người nhưng vẫn còn teen chán, tôi nhớ có lần hai người nói về chuyện gì đó mà chú Sang bỗng nói “ bần cùng sinh đạo tặc.” dì Thúy cũng không vừa , liền xuất khẩu “ không ăn cắp vặt lấy *** mà ăn.“ Cả đám học sinh ngồi gần đó thằng thì sặc nước thằng thì sặc đồ ăn, cả đám cười như chưa bao giờ được cười. Sau lần đó cái tên cặp đôi huyền thoại của canteen trường xuất hiện.

Cả đám chúng tôi sau khi chọn đồ ăn và ổn định chỗ ngồi thì tôi cũng sực nhớ mấy cái tin nhắn ngày hôm qua.

Tôi : “ Hôm qua thằng nào giả bộ lấy số lạ nhắn tin cho tao..?” cả đám liền đồng thanh “tao“ rồi thằng nào thằng nấy nhìn nhau rồi cười sặc sụa.Tôi há hốc mồm ra mà nhìn tụi nó, không ngờ tinh thần đoàn kết của tụi này cao đến vậy, cơ mà thế này thì tìm đến tết cũng không ra..bỗng thằng Thoại vỗ vai tôi.

“Mày cáo chết bà thằng nào dám dụ mày , với lại trò này xưa rồi không thằng nào rảnh chơi mày đâu…”Tôi thấy nó nói cũng đúng , vậy hôm qua ai nhắn tin cho mình nhỉ ?

Tiết cuối trôi qua trong thầm lặng và êm ả , 6 đứa lên sổ đầu bài , 2 đứa vì không làm bài tập cũ , 4 đứa còn lại trong đó có tôi lên đó ngồi vì một lý do mà chắc ai đi học cũng bị tội này : “nói chuyện riêng trong giờ học”…
 
CHAP 2

11h45’ đạp xe gần 3 cây số , về đến nhà tôi như thằng chết rồi, chạy lên phòng xối vài ca nước rồi xuống phụ mẹ dọn cơm…ăn cơm xong tôi lên phòng đánh một giấc tới gần 3h mới dậy. Lúc học cấp 3 trường tôi nổi tiếng về đánh bóng chuyền học thể dục lúc nào cũng học về bóng chuyền nên dù không thích bạn cũng phải biết đánh..Tôi thì nằm trong đội bóng chuyền của lớp , vị trí sở trường là tuyến dưới , chuyên phát bóng và lấp lỗ ( bạn nào có đánh bóng chuyền thì chắc biết)Chiều nào tôi cũng xách xe đạp lên sân đa năng, nói về sân này thì đúng như tên gọi của nó luôn: cực kì đa năng ,thực chất nó là nhà văn hóa của tỉnh, bao gồm hai sân bóng chuyền , một sân bóng đá cỏ nhân tạo, một sân lớn 11 người và một sân bóng rổ , bên trong còn có phòng tập thể hình phòng tập gym ..vv..Hôm nay cũng vậy , sau khi ngủ một giấc tôi đi lên tới sân thì chỉ có lác đác vài người , “sao giờ này mà vắng hoe vậy trời” tôi tự nhủ.Gửi xe xong tôi chạy vào sân bóng rổ chơi đỡ chơi được hơn nửa tiếng thì thằng Quyết bạn thân của tôi đến, lúc này nhìn lại thì sân cũng bắt đầu đông nên tôi rủ nó qua chơi bóng chuyền..Sau hơn 1 tiếng đồng hồ lăn lộn trên sân đội tôi đã chiến thắng với tỉ số chung cuộc là 2-1 và phần thưởng là một thùng trà đá …

“Về chưa mày ? “ tôi hỏi.

“Mày về trước đi, tao còn đi qua bác tao có công chuyện nữa… “ nó trả lời.

“Ừ thôi vậy tao đi trước.”

Chạy xe trên đường gió thổi lồng lộng từng cơn, những giọt mồ hôi như từ từ tan biến theo từng đợt gió , cảm giác thật dễ chịu , tôi tự mỉm cười rồi nghêu nghao hát vài câu hát quen thuộc.

“2 a.m. and the rain is falling

Here we are at the crossroads once again

You're telling me you're so confused

You can't make up your mind

Is this meant to be

You're asking me

But only love can say - try again or walk away

But I believe for you and me

The sun will shine one day

So I'll just play my part

And pray you'll have a change of heart

But I can't make you see it through

That's something only love can do. “

Về đến nhà dắt xe vào rồi tôi phóng ngay lên phòng, còn gì đã bằng chơi thể thao xong được xối vài ca nước lạnh … Chợt có cảm giác gì là lạ , tôi liền cầm điện thoại lên xem thì có 4 tin nhắn

Tin đầu tiên : “ Khang ơi đang làm gì đó? “

Tin thứ hai : “ Khang ngủ hả ? Sao không trả lời? “

Tin thứ ba : “ Chừng nào dậy thì nhắn tin lại nghe! “

Tin thứ tư : “ Sao giờ này chưa dậy nữa, 5h rồi đó. “

Tôi tự nghĩ : Ai mà rảnh dữ vậy nè chài ! mình mới có điện thoại có mấy đứa trong lớp có số mình thôi chứ có ai biết nữa đâu mà tụi nó thì không có thằng nào nhắn tin phá mình vậy ai đây……

“Ai vậy ? Trả lời tôi cái được không ? “Tôi nhắn tin reply, xong rồi tôi chạy vào nhà tắm. Tắm rửa sạch sẽ thơm tho xong ra thì đã thấy tin nhắn trả lời.

“Năn nỉ đi rồi trả lời! Hihi.”

“Rồi rồi..năn nỉ đó ! Ai vậy ? Trả lời dùm cái đi trời!”

“Nói vậy thôi chứ không trả lời đâu hihihi!”

Trời ơi thằng này làm bố bực mình rồi đó. Tôi không thèm trả lời luôn, quăng điện thoại lên giường rồi chạy xuống ăn cơm…

Chap 4

Tối đó khi đang ngồi học bài cho kì thi sắp tới thì thằng Quang mập gọi tôi.

“Đi uống café không mày ? “

“Ở đâu ? “

“Thì lại quán Sân Vườn đi , có em My của mày đó kakaka”

“Của tao cũng mừng! Mày lại đó trước đi tao ra liền.“

“Nhanh nghe ba. “

“Biết rồi má! Thôi tao thăng. “

Cúp máy xong tôi làm cho xong bài toán đang làm dở rồi thay bộ đồ chạy lên quán Sân Vườn. Đang chạy tơn tơn ngoài đường thì có tin nhắn đến cứ nghĩ là thằng Quang, ai dè lại là số lạ đó.

“Không ngờ Khang khó tính tới vậy đó , thôi được tiết lộ một bí mật nho nhỏ cho Khang nghe, số của Khang là do một người bạn cùng lớp với Khang cho và Khang phải gọi tui bằng chị vì tui lớn hơn Khang! Okie! “

Đọc xong tin nhắn tôi cứ ngớ người ra, số mình ai cho người khác vậy ta, mà còn ở đâu tự nhiên có thêm người chị nữa vậy nè trời…

“Ừ mà sinh năm mấy mà bắt tui kêu mấy người bằng chị? Rồi số tui ai cho pà zậy ? “

“ Ê ê được voi đòi tiên nha! Tui chỉ trả lời vậy thôi – từ từ coi thái độ của Khang ra sao rồi tui trả lời tiếp hihi.”

Ối dào mệt với bà này quá ! Thôi để đó từ từ tính sau giờ phải giữ phong thái tốt nhất để gặp My nữa chứ kaka. Cất điện thoại vô túi rồi Sân Vườn thẳng tiến!

Sáng hôm sau, vào lớp thấy con nhỏ bạn tôi cứ nhìn nhìn, mới đầu cứ tưởng mình đẹp trai nó mới nhìn, lúc sau tôi mới biết không phải, nó nhìn với ánh mắt vừa có chút thăm dò vừa pha chút hối lỗi. Tôi chợt nhớ ra câu nói của pà chị mới nhận nuôi tối qua. Có khi nào………..

Ăn cơm trưa xong tôi nhắn cho bà chị kia “Phải con Diệu cho bà số của tui không? “ Nằm trên giường tôi thầm than phục đầu óc sắc bén của mình , chỉ một ánh nhìn là đã truy ra lai lịch của một người. Đúng là không uổng công sức và tiền bạc hơn 3 năm nghiên cứu sách điều tra phá án…Thám tử lừng danh Conan….kaka. Nằm một chút tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Mở mắt ra nhìn đồng hồ thì đã hơn 3h tôi liền chụp cái điện thoại, hơi thất vọng vì không có tin nhắn nào nhưng tôi lại thêm phần chắc chắn chuyện này có liên quan đến con nhỏ bạn của tôi, con Diệu. Cũng như mọi ngày tôi cũng đi chơi bóng chuyền trên sân đa năng, về ăn cơm tắm rửa, xem lại bài vở rồi đi chơi với đám bạn…

“Ê Khang, hình như con Huyền có bồ rồi đó mày! Tao thấy thằng nào qua chở nó đi học hoài à..” Tôi đang nhâm nhi ly cafe với những suy nghĩ làm sao ngày mai vạch mặt con Diệu thì thằng Quang phán một câu làm tôi chới với...”WHAT ? Thiệt không mày? Sao mày biết ? “

“Hôm qua tao đi học về rồi ghé ngoại tao , thấy thằng nào chở nó về “

“Mà thôi kệ đi dĩ vãng rồi mày ơi “ tạm gác qua chuyện này đi , bây giờ điều trước mắt tôi bây giờ chính là ai đang nhắn tin với tôi và mục đích là gì ….

Khoảng 9h đang chuẩn bị từ giã thằng Quang về thì điện thoại báo có tin nhắn “ sao Khang biết ? ai cho biết vậy? “ tôi mừng thầm trong bụng kaka , lần này chết với mình rồi ...

“khai thật đi tôi lượng thứ cho.. pà tên gì , nhà ở đâu, bao nhiêu tuổi ..và quan trọng nhất pà là gì của con Diệu lớp tui..” cất điện thoại vào túi trong lòng như cất đi được gánh nặng nhưng tự nhiên nhắn tin cho mình như mình như vậy lý do là gì nhỉ , con nhỏ đó lớn hơn mình mà không lý nào cua mình chứ kaka..đang phỡn thì thằng Quang mập lên tiếng làm tụt mẹ hết cảm xúc “ mày suy nghĩ gì mà nhìn mặt ngu thế ? có phải chuyện con Huyền không? “ ngu cái thằng cha mày..suy nghĩ thế thôi chứ nói ra nó đánh cho vỡ mồm ..” không có gì đâu tại gần thi nên rầu thôi, thôi đi về tối rồi, mai gặp nghe..” “ok bye mày”..chạy xe về mà tôi cứ nghĩ về cái pà chị đó ..lý do là gì nhỉ…tối đó tới giờ ngủ vẫn chưa có tin nhắn trả lời ..vào phòng nằm vắt tay lên trán suy nghĩ về chuyện đời thì ở đâu con thằn lằn chó chết phẹt ngay trán ..đang tức vì bị lơ tin nhắn , nộ khí xung thiên tôi móc ngay cây súng hơi gia truyền của thằng Khánh mua hơn 50k trong tủ ra . Canh kĩ , bắn một cái “Bụp” cứ tưởng con thằng lằn lăn quay ra tử trận nhưng không ngờ nó chạy thẳng vào cái ngách trên trần nhà, kiểm tra lại thì súng không có đạn ..Đệt..thôi thì ngủ cho lành vậy, bật cây quạt lên tôi nằm phè cánh nhạn tới sáng…
 
  • Like
Reactions: Zaihd
CHAP 2

11h45’ đạp xe gần 3 cây số , về đến nhà tôi như thằng chết rồi, chạy lên phòng xối vài ca nước rồi xuống phụ mẹ dọn cơm…ăn cơm xong tôi lên phòng đánh một giấc tới gần 3h mới dậy. Lúc học cấp 3 trường tôi nổi tiếng về đánh bóng chuyền học thể dục lúc nào cũng học về bóng chuyền nên dù không thích bạn cũng phải biết đánh..Tôi thì nằm trong đội bóng chuyền của lớp , vị trí sở trường là tuyến dưới , chuyên phát bóng và lấp lỗ ( bạn nào có đánh bóng chuyền thì chắc biết)Chiều nào tôi cũng xách xe đạp lên sân đa năng, nói về sân này thì đúng như tên gọi của nó luôn: cực kì đa năng ,thực chất nó là nhà văn hóa của tỉnh, bao gồm hai sân bóng chuyền , một sân bóng đá cỏ nhân tạo, một sân lớn 11 người và một sân bóng rổ , bên trong còn có phòng tập thể hình phòng tập gym ..vv..Hôm nay cũng vậy , sau khi ngủ một giấc tôi đi lên tới sân thì chỉ có lác đác vài người , “sao giờ này mà vắng hoe vậy trời” tôi tự nhủ.Gửi xe xong tôi chạy vào sân bóng rổ chơi đỡ chơi được hơn nửa tiếng thì thằng Quyết bạn thân của tôi đến, lúc này nhìn lại thì sân cũng bắt đầu đông nên tôi rủ nó qua chơi bóng chuyền..Sau hơn 1 tiếng đồng hồ lăn lộn trên sân đội tôi đã chiến thắng với tỉ số chung cuộc là 2-1 và phần thưởng là một thùng trà đá …

“Về chưa mày ? “ tôi hỏi.

“Mày về trước đi, tao còn đi qua bác tao có công chuyện nữa… “ nó trả lời.

“Ừ thôi vậy tao đi trước.”

Chạy xe trên đường gió thổi lồng lộng từng cơn, những giọt mồ hôi như từ từ tan biến theo từng đợt gió , cảm giác thật dễ chịu , tôi tự mỉm cười rồi nghêu nghao hát vài câu hát quen thuộc.

“2 a.m. and the rain is falling

Here we are at the crossroads once again

You're telling me you're so confused

You can't make up your mind

Is this meant to be

You're asking me

But only love can say - try again or walk away

But I believe for you and me

The sun will shine one day

So I'll just play my part

And pray you'll have a change of heart

But I can't make you see it through

That's something only love can do. “

Về đến nhà dắt xe vào rồi tôi phóng ngay lên phòng, còn gì đã bằng chơi thể thao xong được xối vài ca nước lạnh … Chợt có cảm giác gì là lạ , tôi liền cầm điện thoại lên xem thì có 4 tin nhắn

Tin đầu tiên : “ Khang ơi đang làm gì đó? “

Tin thứ hai : “ Khang ngủ hả ? Sao không trả lời? “

Tin thứ ba : “ Chừng nào dậy thì nhắn tin lại nghe! “

Tin thứ tư : “ Sao giờ này chưa dậy nữa, 5h rồi đó. “

Tôi tự nghĩ : Ai mà rảnh dữ vậy nè chài ! mình mới có điện thoại có mấy đứa trong lớp có số mình thôi chứ có ai biết nữa đâu mà tụi nó thì không có thằng nào nhắn tin phá mình vậy ai đây……

“Ai vậy ? Trả lời tôi cái được không ? “Tôi nhắn tin reply, xong rồi tôi chạy vào nhà tắm. Tắm rửa sạch sẽ thơm tho xong ra thì đã thấy tin nhắn trả lời.

“Năn nỉ đi rồi trả lời! Hihi.”

“Rồi rồi..năn nỉ đó ! Ai vậy ? Trả lời dùm cái đi trời!”

“Nói vậy thôi chứ không trả lời đâu hihihi!”

Trời ơi thằng này làm bố bực mình rồi đó. Tôi không thèm trả lời luôn, quăng điện thoại lên giường rồi chạy xuống ăn cơm…

Chap 4

Tối đó khi đang ngồi học bài cho kì thi sắp tới thì thằng Quang mập gọi tôi.

“Đi uống café không mày ? “

“Ở đâu ? “

“Thì lại quán Sân Vườn đi , có em My của mày đó kakaka”

“Của tao cũng mừng! Mày lại đó trước đi tao ra liền.“

“Nhanh nghe ba. “

“Biết rồi má! Thôi tao thăng. “

Cúp máy xong tôi làm cho xong bài toán đang làm dở rồi thay bộ đồ chạy lên quán Sân Vườn. Đang chạy tơn tơn ngoài đường thì có tin nhắn đến cứ nghĩ là thằng Quang, ai dè lại là số lạ đó.

“Không ngờ Khang khó tính tới vậy đó , thôi được tiết lộ một bí mật nho nhỏ cho Khang nghe, số của Khang là do một người bạn cùng lớp với Khang cho và Khang phải gọi tui bằng chị vì tui lớn hơn Khang! Okie! “

Đọc xong tin nhắn tôi cứ ngớ người ra, số mình ai cho người khác vậy ta, mà còn ở đâu tự nhiên có thêm người chị nữa vậy nè trời…

“Ừ mà sinh năm mấy mà bắt tui kêu mấy người bằng chị? Rồi số tui ai cho pà zậy ? “

“ Ê ê được voi đòi tiên nha! Tui chỉ trả lời vậy thôi – từ từ coi thái độ của Khang ra sao rồi tui trả lời tiếp hihi.”

Ối dào mệt với bà này quá ! Thôi để đó từ từ tính sau giờ phải giữ phong thái tốt nhất để gặp My nữa chứ kaka. Cất điện thoại vô túi rồi Sân Vườn thẳng tiến!

Sáng hôm sau, vào lớp thấy con nhỏ bạn tôi cứ nhìn nhìn, mới đầu cứ tưởng mình đẹp trai nó mới nhìn, lúc sau tôi mới biết không phải, nó nhìn với ánh mắt vừa có chút thăm dò vừa pha chút hối lỗi. Tôi chợt nhớ ra câu nói của pà chị mới nhận nuôi tối qua. Có khi nào………..

Ăn cơm trưa xong tôi nhắn cho bà chị kia “Phải con Diệu cho bà số của tui không? “ Nằm trên giường tôi thầm than phục đầu óc sắc bén của mình , chỉ một ánh nhìn là đã truy ra lai lịch của một người. Đúng là không uổng công sức và tiền bạc hơn 3 năm nghiên cứu sách điều tra phá án…Thám tử lừng danh Conan….kaka. Nằm một chút tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Mở mắt ra nhìn đồng hồ thì đã hơn 3h tôi liền chụp cái điện thoại, hơi thất vọng vì không có tin nhắn nào nhưng tôi lại thêm phần chắc chắn chuyện này có liên quan đến con nhỏ bạn của tôi, con Diệu. Cũng như mọi ngày tôi cũng đi chơi bóng chuyền trên sân đa năng, về ăn cơm tắm rửa, xem lại bài vở rồi đi chơi với đám bạn…

“Ê Khang, hình như con Huyền có bồ rồi đó mày! Tao thấy thằng nào qua chở nó đi học hoài à..” Tôi đang nhâm nhi ly cafe với những suy nghĩ làm sao ngày mai vạch mặt con Diệu thì thằng Quang phán một câu làm tôi chới với...”WHAT ? Thiệt không mày? Sao mày biết ? “

“Hôm qua tao đi học về rồi ghé ngoại tao , thấy thằng nào chở nó về “

“Mà thôi kệ đi dĩ vãng rồi mày ơi “ tạm gác qua chuyện này đi , bây giờ điều trước mắt tôi bây giờ chính là ai đang nhắn tin với tôi và mục đích là gì ….

Khoảng 9h đang chuẩn bị từ giã thằng Quang về thì điện thoại báo có tin nhắn “ sao Khang biết ? ai cho biết vậy? “ tôi mừng thầm trong bụng kaka , lần này chết với mình rồi ...

“khai thật đi tôi lượng thứ cho.. pà tên gì , nhà ở đâu, bao nhiêu tuổi ..và quan trọng nhất pà là gì của con Diệu lớp tui..” cất điện thoại vào túi trong lòng như cất đi được gánh nặng nhưng tự nhiên nhắn tin cho mình như mình như vậy lý do là gì nhỉ , con nhỏ đó lớn hơn mình mà không lý nào cua mình chứ kaka..đang phỡn thì thằng Quang mập lên tiếng làm tụt mẹ hết cảm xúc “ mày suy nghĩ gì mà nhìn mặt ngu thế ? có phải chuyện con Huyền không? “ ngu cái thằng cha mày..suy nghĩ thế thôi chứ nói ra nó đánh cho vỡ mồm ..” không có gì đâu tại gần thi nên rầu thôi, thôi đi về tối rồi, mai gặp nghe..” “ok bye mày”..chạy xe về mà tôi cứ nghĩ về cái pà chị đó ..lý do là gì nhỉ…tối đó tới giờ ngủ vẫn chưa có tin nhắn trả lời ..vào phòng nằm vắt tay lên trán suy nghĩ về chuyện đời thì ở đâu con thằn lằn chó chết phẹt ngay trán ..đang tức vì bị lơ tin nhắn , nộ khí xung thiên tôi móc ngay cây súng hơi gia truyền của thằng Khánh mua hơn 50k trong tủ ra . Canh kĩ , bắn một cái “Bụp” cứ tưởng con thằng lằn lăn quay ra tử trận nhưng không ngờ nó chạy thẳng vào cái ngách trên trần nhà, kiểm tra lại thì súng không có đạn ..Đệt..thôi thì ngủ cho lành vậy, bật cây quạt lên tôi nằm phè cánh nhạn tới sáng…
Đọc thấy hồi teen phết. Tiếp đi thớt.
 

Bình luận mới