Secret Love

  • ACHECKERVIET.CYOU là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
Chap 1


Tôi là Khoa... sinh ra trong một gia đình khá giả. Bố mẹ tôi đã ly dị sau nhiều lần cãi vã vô bổ từ khi tôi còn nhỏ. Tôi còn một người chị. Chị tôi tên Yến. Hơn tôi ba tuổi. Đang đi làm... Cả hai cùng sống với bố... Cuộc sống với ông bố cũng không đến nỗi nào ngoài việc ông suốt ngày đi rồi bồ bịch...
Ngày bé cho đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu cái lý do mà ông vẫn viện cớ
- đó là do tính chất công việc thôi. Lớn mày sẽ hiểu...
Tôi đã lớn... Đã sẵn sàng cho một bước nhảy vọt lớn trong cuộc đời của mỗi con người... Đó là vào lớp 12 và chuẩn bị cho kỳ thi đại học... Nhưng thay vì chọn một cô gái xinh xắn nào đó thì tôi lại yêu người chị gái của mình... Nghịch lý thật...
Có lẽ để đi đến cái quyết định ngày hôm nay tôi sẽ mất tất cả. Nhưng tôi... không hề hối hận... Dù chỉ là một chút... Cuộc sống là do tôi lựa chọn... Ai nói tôi sai thì cứ bước qua và đừng bao giờ nhìn lại rồi chỉ chỏ này nọ... Tôi không cần những thứ đấy...
Ngày bước chân vào lớp 12 cũng là ngày tôi thừa nhận tình cảm vượt qua giới hạn của mình dành cho chị... Trước Đã có nhiều lần tôi cố gắng để yêu một cô gái khác... nhưng... Mỗi lần như vậy là tôi lại nhận thêm một khoảng hụt hẫng trong lồng ngực không phải là vì cô gái đó không tốt mà vì tôi quá yêu chị... Đôi chút về chị tôi. Chị xinh lắm. Giống mẹ nên làn da chị không bị bắt nắng. Nó trắng hồng đến mức làm tôi phải ghen tị. Kể cả tôi có là con trai. Tóc chị thì dài và mượt. Đôi mắt đen láy sau cái mái dài bồng bềnh kiểu mấy nữ ca sĩ hàn quốc vẫn để. Khuôn mặt trái xoan, Cái mũi cao và đôi môi đỏ tự nhiên và chiếc răng khểnh càng làm cho chị xinh hơn... Đôi lúc chỉ cần những lần vuốt tóc nhẹ cũng đủ làm tôi đứng hình...
Suốt quãng thời gian đầu tôi đã thường tự nhủ với bản thân rằng tôi không thể yêu chị... Nhưng sống cùng một nhà không thể tránh khỏi những lần động chạm... Đôi khi tôi phải đi cả ngày để không phải chạm mặt chị. Hoặc là tránh những giờ chị có mặt ở nhà... Nhưng càng ngày tôi càng lún sâu vào cái vũng bùn do chính mình tạo ra...
Ngày đầu tiên vào lớp 12 sau kì nghỉ hè... Vì thiếu đi tình cảm của mẹ... Đấy là cái cớ tôi vẫn hay ngụy biện cho tính cách nghịch ngợm của tôi...
Tôi cũng có tiếng ở trường nên đi học cũng như là đi chơi vậy. Tuần ghi sổ hai ba lần. Tháng gọi phụ huynh vài ba lần với tôi là chuyện thường ở huyện... Lần nào chị cũng đi thay cho bố... Về thì Chỉ trách nhẹ...
- lần sau đừng thế nữa...
Xong lại im lặng...
Nhưng tôi nào có nghe. Chỉ đến khi tôi thừa nhận cái tình cảm kia thì tôi mới bắt đầu bớt nghịch đi thôi... Cuộc sống mà...
......
- N.M.Khoa lên phòng hiệu trưởng - tiếng cô giáo chủ nhiệm của tôi đấy... Quen rồi.. Tại đi học tôi mang mỗi một quyển vở 72 trang thôi. Chính xác là mất gốc càng học càng ngu nên đâm ra chán. Mà cái trường dân lập tôi học này có phải riêng tôi như vậy đâu. Lớp nào ít thì ba bốn đứa... Cứ nhan nhản ra ấy... Đứa nào học giỏi thì nó cũng chẳng học cái trường điên rồ này làm gì... lên phòng hiệu trưởng là lại một bài thuyết trình quen thuộc và kết thúc là
- mai tôi muốn gặp phụ huynh cậu...
- Vầng... - Nói vậy thôi chứ tuần sau tôi mới bảo chị
Về đến lớp là lại phá... Không phá thì ngủ... Lớp cũng có mấy đứa xinh... Toàn tem hỏng nên tôi cũng chán chả muốn động. Mà con gái tuổi này nó cũng bạo. nên dù muốn hay không thì vẫn sẽ có đứa này hay đứa khác tán tỉnh để lợi dụng. Vì cái mác công tử vẫn dán trên mặt tôi mà... Nhưng trải qua các cuộc tình không đến đâu tôi lại càng chán...
Về đến nhà thì chị đang nấu cơm. Chị vẫn thường nấu ăn một mình vì thời gian tôi có mặt ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại muốn về. Hình như là tôi đang thèm ăn cơm của chị nấu...
- Về rồi hả. Vào ăn cơm đi... - chị chẳng bao giờ trách tôi nửa lời cả. Cứ cười thôi..
- Ừm. Em chán... Đang đói nên về...
- Ừm. Hì hì...
- chị không đi làm à?
- không... Tí chị đi có việc chút thôi...
- .... - tôi im lặng ngồi vào bàn ăn với cái khuân mặt nhăn nhó..
- Sao... Chị nấu không ngon à? - Chị hồn nhiên nhìn tôi... 1s đứng hình vì khuôn mặt ấy... Tôi đứng dậy hít sâu để cố gắng quên... Và trả lời lấy lệ....
- không... Không sao... Em mệt thôi... Chị ăn đi...
Nói xong tôi đi thẳng lên phòng trước ánh mắt khó hiểu của chị... Nằm ụp xuống giường là tôi nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ... Giá mà tôi có thể được yêu thương chăm sóc người con gái ấy... Dù chỉ là một lần...
.........
- Khoa... Khoa ơi.... - tiếng của chị làm tôi giật mình tỉnh giấc... Cơ thể tôi thì mỏi nhừ... Chắc tại hôm qua đi mưa về đây... Mở cửa phòng thì đập vào mắt là chị đang mặc bộ quần áo mỏng... Cái áo hai dây không đủ che hết vòng một tràn trề nhựa sống... cái quần đùi thì không thể ngắn hơn... Chị tôi teen mà... Nhưng chị đâu biết rằng tôi đang yêu chị nên vẫn hồn nhiên lắm...
- Sao chị?
- dậy tí kéo hộ chị cái khóa váy với
 
Hơi ngắn. Anh em thông cảm
Chap 2


Đó là cái việc ngày bé mẹ vẫn hay nhờ tôi làm. Nhưng ngay lúc này thì tôi chỉ muốn đi ra ngoài nhanh nhất có thể. Tôi muốn tránh chị.
- Em bận ra ngoài bây giờ rồi - Cái lý do tôi nghĩ ra ngay lúc ấy
- một tí thôi cho chị đi có việc... Thằng lười này... - Chị mắng nhẹ
- Vầng Vầng...
Chị xoay người đi về phòng còn tôi quay vào trong lấy cái áo ba lỗ mặc. đi sang phòng chị. Cửa mở còn chị thì đã quay tấm lưng trắng trong cái váy chưa kéo séc về phía tôi. Căn phòng màu hồng phấn chẳng lạ gì mà cảm giác trong tôi trở nên xa xăm quá... Qua tấm gương trên bàn tôi thấy chị cười. Xinh lắm. Tôi đứng dựa vào cửa im lặng nhìn. Giá mà....
- Vào đi... Nhìn cái gì thế? - tiếng của chị làm tôi giật mình
- À... Không có gì... Đâu? - tôi chống chế xong đổi chủ đề
Chị quay đầu lại nhìn tôi cười. Lại vậy...
- đây.. Nhanh đi..
Kéo xong cái séc đang tính đi về phòng thì có một bàn tay kéo vai... Tôi xoay người lại theo quán tính...
- đẹp không? Đẹp không?
Chị xoay xoay làm tôi bật cười... cái mái tóc chị bị rũ xuống. Không hiểu lúc ấy tôi nghĩ gì mà tiến lại gần vén mái tóc ấy lên nhìn thẳng vào mắt chị thì thầm..
- chị xinh lắm...
Ngượng ngùng là tất cả những gì lúc ấy tôi đang có... Chị cũng vậy... Mất mấy giây thì tôi đổi chủ sang chủ đề khác...
- Chị đi hẹn hò à?
- Ừm.. Hihi.. - chị ngại ngùng trả lời
Cái câu hỏi vớ vẩn ấy lại như một gáo nước lạnh khi tôi nhận câu trả lời từ chị... hm... Tuổi 22 như chị yêu đương và lấy chồng được rồi... Hụt hẫng... Chẳng biết là bao lâu... Nhưng Tôi thấy hụt hẫng... Sự ghen tị với một ai đó may mắn có được chị của tôi... Tôi thật là ích kỷ... Nghịch lý nữa... Mà Suy nghĩ thì là vậy chứ tôi vẫn phải cười... Vì đơn giản giữa tôi và chị là điều không thể... Và chỉ là từ phía tôi nên tôi nghĩ hãy để nó như một giấc mơ mà thôi...
- Chúc chị may mắn...
- Đùa đấy... Chị đi có việc mà... - chị lại nheo mắt tinh nghịch...
Thế đấy... Mới vài giây trước tôi còn hụt hẫng thì giờ mọi thứ đã xanh tươi trở lại... Nhưng Tôi chỉ biết mỉm cười quay ra ngoài để giấu đi cái niềm vui ấy...
- Kệ chị chứ...
Mà tôi cũng không thể giải thích nổi những suy nghĩ của chị... Đôi khi tôi thấy sự quan tâm của chị với tôi không phải là tình cảm của chị em... Hoặc do tôi đang ảo tưởng...
Trở lại căn phòng tôi cởi áo ra và lên giường ngủ... Ông bố vẫn đi công tác chưa về... Tôi tỉnh dậy khi có ai đó đang vuốt ve mái tóc... Cảm giác thoải mái lắm... như là mẹ vậy... Mở mắt ra là chị đang ngồi cạnh... Thấy tôi mở mắt thì chị thoáng ngại ngùng...
- dậy ăn cơm đi... Hôm nay ngoan nhỉ? - Chị cười nhẹ...
Vì thường thường cứ 9h tối tôi mới về nhà. Đôi khi là chơi game. Nhậu nhẹt linh tinh cùng lũ bạn... Tôi cũng hút thuốc nhưng không bao giờ động vào mấy thứ kia vì tôi biết đó là con đường ngắn nhất để nằm hộp và tôi biết sẽ chẳng có ai sót thương cho cái số phận của tôi đâu. Một thằng học sinh yếu kém nghịch ngợm...
- Vầng... - tôi bật dậy cũng là lúc chị đi xuống trước...
Xuống đến nơi là lúc chị bê đĩa thịt quay ra... Tôi nhanh chân bê nồi cơm rồi bữa cơm diễn ra nhanh chóng... Chị cũng hỏi về việc học... Chị khuyên tôi học hành tử tế đi. Sắp thi đại học rồi. Sau này còn có công việc ổn định mà cưới vợ sinh con. Tôi vừa nghe vừa ăn. Nghĩ ngợi về những điều chị nói. Nhưng người vợ tôi mong muốn thì tôi chẳng bao giờ có được...
- này... Nghĩ gì đấy... Ăn đi - tiếng của chị làm tôi trở lại hiện tại
- Ừm...
- mà vẫn đang yêu cô bé ấy hát? - Chị hỏi tiếp
- Không... Bỏ lâu rồi...
- Sao thế? Chị thấy nó xinh mà?
- Không thích.. Không hợp thì chia tay thôi... Mà còn chị thì sao? - tôi hỏi lại..
- Chị đầy...
- Ghê rồi...
Tôi cười... Đúng là thế... Chị xinh vậy mà... Nhưng chưa bao giờ tôi thấy chị rủ ai về nhà hết. Hoặc có mà tôi chưa biết. Cũng buồn buồn... Tôi ăn xong thì đứng dậy...
- Em ra ngoài tí...
- Ừm. Đi về sớm. Mai đi học...
- .....
Tôi im lặng leo lên chiếc xe AB đi thẳng ra ngoài.... Dừng chân tại quán cà phê quen thuộc...
- như cũ nhé - cô bé làm pha chế nhìn tôi cười...
- Ừm....
Rút điếu thuốc ra làm vài hơi. Tôi tựa lưng vào cái ghế để cảm giác phê pha len lỏi qua từng dây thần kinh... Chẳng biết bao giờ chuyện này mới dừng lại...
Về nhà là lúc 9h tối... Cất cái xe rồi đi lên phòng với ý định thả người xuống cái giường để bắt đầu một giấc ngủ thì nghe thấy tiếng chị cười khúc khích... Tôi lại gần. Áp tai vào cửa phòng chị... Ra chị đang nói gì điện thoại với ai đó... Có vẻ vui lắm... Nghe được một lúc thì tôi quyết định về phòng ngủ... Buồn cười thật... Tôi đang ghen...
Sáng hôm sau đi học thì nhận tin có học sinh mới của con bạn bàn trên... Con bé mới vào cũng xinh phết... Cả mấy thằng lớp khác cũng phải sang ngó...
- Con kia xinh vl nhỉ? - đang ngồi trong căn tin thì thằng bạn cùng lớp vỗ vai...
- Ờ... Kệ mẹ nó... - tôi thản nhiên trả lời làm thằng bé mặt nghệt ra. Quay đi luôn...
Tính tôi là vậy... Chảnh chó phết đấy... Phải nói thêm rằng tôi có nghịch ngợm nhưng tôi cực ít bạn hay nói đúng hơn là tôi chả tin tưởng bố con thằng nào hết... Có xô xát hay Đánh nhau thì tôi vẫn một mình thôi. To quá thì tôi nhờ mấy thằng anh làm bảo kê chỗ ông bố... Quay đi quẩn lại thì vẫn là một mối thôi. Thằng nào ăn đập trước thì thằng ấy thiệt...
Về đến lớp thì cái chỗ ngồi bàn cuối của tôi có thêm một chiếc cặp chả giống ai... Không hiểu đứa nào to đầu rồi vẫn còn đeo cái túi hình con pikachu... Đang định quẳng lên bàn trên thì có tiếng nói sau lưng...
- lớp hết chỗ rồi... Cho mình ngồi nhờ nhé - hóa ra là học sinh mất mới... Nhìn kĩ thì nhỏ cũng xinh đấy chứ... Khuân mặt trái xoan... Cái mũi dọc dừa... Cái má núm... Nhưng chẳng thể bằng chị được...
- Ờ... Nhưng nói trước tôi hay nằm ra ghế ngủ đấy... Chi gối đầu thì ngồi...
- Đơn giản... - nhỏ trả lời tỉnh bơ
- lại đồ hỏng rồi - Tôi tự nhủ rồi cũng vào chỗ ngồi sau tiếng trống... Tiết học lặng lẽ trôi qua còn tôi thì lại gục đầu xuống bàn và ngủ... Mấy bà giáo quá quen với cảnh này rồi nên cứ kệ. Mà đặc tính của trường này nó thế. Giáo viên cứ dậy còn chúng mày muốn nghe thì nghe. Không nghe thì thôi. Hết giờ thì ai về nhà nấy... Đang ngủ ngon thì có ai đó vỗ vai...
- Này... Này... - tiếng của nhỏ học sinh mới
- Cái gì? - bị phá giấc nên tôi quay sang. Bực bội trả lời
- À không có gì... - nhỏ thấy tôi vậy nên tái mặt...
- không có gì thì đừng có phá đám... - tôi cằn nhằn xong lại ngủ tiếp...
Trưa về nhà thì cũng đã thấy chị nấu ăn xong...
- chà... Hôm nay ngoan dữ nha... - chị nói giọng miền nam
- chuyện... Em ngoan sẵn rồi... - tôi bật cười vì sự dí dỏm của chị...
- xem được mấy hôm...
- nếu được thì sao? - tôi cãi
- có thưởng... - chị cười
- thưởng gì?
- đi xem phim. Ok?
- ok luôn....
 
Chap 3



- trong vòng một tuần mà có điểm 6 môn chính thì coi như em thắng...
- được...
Vậy là chỉ vì một câu nói ấy mà tôi đã cố gắng thay đổi từng ngày từng ngày một... Tôi nghe chị nên xin đi học thêm. Cái tội mất gốc nên chả biết cái đếch gì cả.
Ngày đầu tiên trong chuỗi ngày cố gắng. Tôi dậy sớm đến lớp ngồi ngoan chép bài. Dù tôi chẳng hiểu cái gì nhưng cứ ngồi im nghe và chép. Bà giáo thấy tôi ngoan ngoãn thì cứ tròn mắt nhìn... Mấy đứa trong lớp thì cũng chả kém.
Tối đến là đi học thêm. Bất ngờ tôi gặp nhỏ... Nhỏ ngạc nhiên...
- Cậu cũng đi học ở đây à?
- Ờ. Cũng Mất gốc hả? - quên chưa nói nhỏ tên Linh nhé....
- Ừm... Không... Đi học cùng đứa bạn cho vui thôi... - nhỏ cười
Tôi cười....
Xin phép cho mình chia sẻ một chút nhé. Mình thấy Đại đa số giới trẻ giờ đi học cứ như đi chơi vậy. Sách vở chẳng biết mang được bao nhiêu mà đút trong cái túi bé tí. Đến lớp không học. Đi học thêm cũng chẳng học. Đến lúc thi thì phao đút kín người. Về nhà bố mẹ hỏi thì hồn nhiên trả lời..
- Con copy nhanh lắm....
Cuối cùng được 0,5. Mình chẳng biết những người ấy đi học để làm gì. Nếu không học được thì tốt nhất nghỉ ngay rồi đi học nghề. Đây thì cứ đi học bừa học bãi. Tiền đóng gạo góp cuối cùng là đổ xuống sông xuống biển hết. Đứa thì Bố mẹ lại phải cày cuốc nuôi thêm một hai năm thi đại học... Đứa khác khôn hơn thì đi làm ngoài nhưng làm đến đâu tiêu đến đó... Vẫn ăn bám bố mẹ... Nói chung là vô bổ thôi...
Trở lại câu chuyện...
Vào lớp ngồi một lúc thì cô giáo trẻ ra... Nghe nói ở đây hay tôi mới đi học... Nhỏ học sinh mới thì ngồi bàn gần cuối với đứa bạn. Tôi cũng không quan tâm lắm... Cứ lo việc của mình đã...
Ngày thứ hai và cả tuần đó tôi cũng vậy... Chị đã giao kèo một tuần nếu tôi có được điểm 6 thôi thì chị sẽ mời đi xem phim... Đáng để thử lắm chứ... Gần hết một tuần cũng là lúc kiểm tra 15'... Môn toán... Mới học lại nên loay hoay mãi mới làm được... Cũng có ý định quay cóp nhưng thật sự tôi không muốn ăn gian với chị. Và sau một tuần học tôi cũng muốn thử xem sức của mình đến đâu... Nhận được bài với số điểm 5 tròn chĩnh làm tôi tụt hứng. Vo tờ giấy ném vào ngăn bàn là tôi ngủ luôn. Vậy là tôi đã thua. Chán nản không muốn về nhà nên tôi chơi game, cafe rồi đi lượn lờ quanh cái bờ hồ đến gần tối... Đang nghĩ ngợi thì lại gặp nhỏ...
- Có duyên nha... - nhỏ cười... Nhỏ mặc áo ba lỗ cùng chiếc quần đùi ngắn làm tôn lên làn da trắng không tì vết của nhỏ... Đôi môi xinh mỗi khi cười là hiện rõ cái má núm... Giờ mới để ý ngực nhỏ to thật... Cái áo ba lỗ như muốn bung chỉ ra vậy...
- Dâm dê... Nhìn cái gì? - nhỏ thấy tôi nhìn vào ngực thì thoáng ngại xong quát luôn...
- To thì nhìn thôi... Ai bắt ăn nhiều nuôi nó... - tôi trở lại với cái tâm trạng buổi sáng... - mà hàng thật hay giả đấy?
- Giả cái đầu ông ấy...
- sờ thử cái - tôi vẫn tỉnh bơ trả lời...
- đồ râu xanh... Đéo thèm nói chuyện với ông nữa... - nhỏ bực mình quay đi...
- Tôi không có râu xanh... - tôi nói với theo...
Nhỏ đi khuất rồi tôi mới lên xe về nhà... Hình như chị đang xem tivi... Thở dài một cái. Dắt xe vào là tôi đi thẳng lên phòng. Nhưng đi được đến cầu thang thì chị hỏi
- hết một tuần rồi đấy...
- ... Em thua rồi... - Tôi quay lại nhìn chị...
- mấy điểm?
- 5
- .....
Chị im lặng... Tôi cũng đi lên phòng luôn... Thời gian sau đó thì tôi nhận ra nhỏ học sinh mới có vẻ thích tôi thì phải. Nhỏ xuống căn tin thì hỏi tôi có uống gì không để mua hộ. Tôi có từ chối thì lúc sau nhỏ vẫn mang lên một chai nước. Có hôm đang ngủ thì nhỏ áp chai nước lạnh vào má. Tức điên cả người mà nhìn cái mặt phụng phịu của nhỏ là tôi lại xuôi.... Trong trường thì ngoài cái thời gian ngủ thì thi thoảng tôi lại hay trốn tiết ra cái lan can đằng sau ngồi. Chỗ này kín nên hút thuốc chả bị ai làm phiền cả. Ấy vậy mà nhỏ vẫn tìm ra được. Thế là thi thoảng tôi lại có thêm cái đuôi lắm chuyện..
- hút thuốc ít thôi... - tiếng của nhỏ than phiền
- Không thích ngửi thì về lớp đi... Theo ra xong lại than thở...
Nhưng thi thoảng tôi vẫn nhờ nhỏ ra cổng trường mua hộ bao thuốc và chả bao giờ nhỏ từ chối. Tiền tôi vẫn trả mà...
Bằng cái cũng sắp hết nửa tháng 9. Chuẩn bị khai giảng và đón thêm lũ học sinh mới nghịch ngợm... Trường tôi dù nghịch ngợm nhưng phong trào văn nghệ thì đầu tư kinh khủng lắm... Nên cứ hết tiết thì lũ con trai con gái bu vào bàn tán này nọ. Nhỏ thấy tôi ngồi một mình thì cũng lôi đi theo. Nhưng ngồi một lúc thì cũng chán. Tranh thủ lúc sôi nổi nhất tôi bỏ ra ngoài. Leo lên cái lan can là tôi châm vọi điếu thuốc. Đang hút cái hơi thứ hai và tận hưởng cảm giác thì có ai đó dựt điếu thuốc khỏi miệng.... Định quay lại chửi hóa ra là nhỏ...
- làm cái gì thế? Đưa đây..
- Không - nhỏ gân cổ cãi
- Xùy... Xùy...
Biết không đòi được nên tôi châm điếu khác. Nhưng vừa rút bao thuốc thì nhỏ lại dựt mất...
- Con điên này... Trả đây....
- Không...
- hút điếu thuốc cũng bị phá... Mệt... - tôi nhăn nhỏ xong ngồi xuống tựa lưng vào lan can. Bất chợt tôi thì nhớ chị. Một sự sợ sệt sẽ mất chị nào đó trong tôi làm tôi cảm thấy buồn....
- Ê... - tiếng của nhỏ làm tôi giật mình
- Gì?
- giận tui à?
- Ờ...
- Xin lỗi...
- Thế trả bao thuốc đây...
- KHÔNG - nhỏ nói to
Thế đấy. Trong mắt tôi lúc ấy nhỏ như một con kì đà chuyên gia cản mũi vậy. Ngủ cũng phá. Hút thuốc cũng phá. Ngồi im học thì mới không phá. Mà tôi cũng chẳng thấy bực gì cả. Ở cạnh nhỏ làm tôi cảm thấy vơi bớt nỗi nhớ chị. Hay có thể nói nhỏ là người thay thế vậy...
Bằng cái nữa đã sang tháng 10... Tôi giờ tự nhiên lại thích đi học mới chết chứ. Nhỏ với tôi vẫn chả ai nói yêu với ai cả. Nhưng ai cũng biết tôi và nhỏ như là mặc định. À quên... Nhỏ cũng gọi tôi là anh rồi... Tôi có hỏi thì nhỏ trả lời đơn giản
- thích thế đấy!!
- Ừ.. Ừ..
Hôm nay sáng dậy đi học thì thấy người mệt nhừ. Đến lớp gục xuống ngủ thì nhỏ lại gọi dậy...
- Anh mệt quá....
- Đừng có lười... Á... Trán nóng quá... - nhỏ nhăn mặt sau khi sờ trán tôi - Cô ơi cho em đưa K lên phòng y tế...
- Sao thế? - tiếng cô giáo
- Sốt cô ạ...
- Ừm.... Đi đi...
Lên phòng y tế là tôi trèo lên giường nằm luôn. Muốn ngủ một giấc. Thấy nhỏ nhìn nhìn...
- Về lớp đi. Tí anh xuống...
- Ừm.... Mà hôm nay nhà anh có ai ở nhà không?
Nhỏ nhắc mới nhớ chị đi du lịch hai ngày nữa mới về...
- không... Sao thế?
- Thế trưa sang nhà em... Anh sốt cao đấy...
- Hâm à... Ngại lắm...
- nhà có mỗi mình em thôi...
- Thế à... Ngon rồi - Tôi cười đểu xong nhìn xuống ngực nhỏ...
- Ngon gì? Á... Đồ dâm dê... - nhỏ véo đau điếng....
- Đau... Đauu... Anh không dám...
- chừa nhé...
- Ừm... Ừm...
Trưa về sang nhà nhỏ. Một căn nhà hai tầng xinh xinh. Nhỏ mở cửa xong mà mải ngắm nên nhỏ phải gọi tôi mới ngớ người đi vào..
- Anh nằm đây đi... Đợi em nấu cơm xong uống thuốc....
- Ừm...
Ăn cơm xuống uống thuốc xong là nhỏ ngồi cạnh tôi. Tôi bắt đầu hỏi nhỏ về gia đình nhỏ. Hóa ra bố mẹ nhỏ đi buôn gỗ... Cái nghề nguy hiểm mà mất là mất trắng... Câu chuyện kết thúc cũng là lúc hai ánh mắt chạm vào nhau... Rồi cái gì đến cũng phải đến... Tôi không hiểu cảm xúc trong tôi nó như thế nào nữa... Phần tôi muốn dừng lại... Nhưng phần thì tôi muốn tiếp tục... Tôi không muốn lại một cuộc tình nữa tan vỡ khi tôi nhận ra tôi không thể quên chị... Nhưng nhỏ quá hấp dẫn... Bất ngờ nhỏ dừng lại... Thở nhẹ...
- Yêu anh...
- .....
Tôi không nói gì. Nhỏ quàng tay lên cổ tôi kéo xuống... Hôn tiếp... Tôi dần chìm đắm vào nụ hôn của nhỏ... Nhỏ biết hôn nên càng làm tôi hứng... Đôi tay tôi lại theo bản thân... Đẩy nhỏ nằm xuống cái ghế là tôi kéo áo nhỏ ra. Bộ ngực nhỏ bật ra khỏi cái áo nảy nhẹ... Nhỏ thoáng ngượng... Tôi cúi xuống hôn vào bộ ngực ấy... Rồi chuyển dần xuống phía dưới... Kéo cái quần nhỏ xuống là tôi hôn nhẹ vào cô bé... Nhỏ mềm người.... Thở nhanh... Rên mạnh... Chận khép kẹp nhẹ vào đầu tôi... Như không chịu được nữa. Nhỏ kéo tôi lên hôn mạnh... Đẩy tôi xuống... Từ từ cũng lùi dần xuống phía dưới... Tôi đón nhận cảm giác ấy... Đê mê... Lúc sau nhỏ ngồi lên tôi... Và chuyện gì xảy ra thì ai cũng hiểu....
- Anh làm với bao nhiêu người rồi? - nhỏ quàng tay vào cổ tôi. Tinh nghịch hỏi...
- trên một người....
- hẳn nào... Ghê thế... Anh cứ liệu hồn đấy... Từ giờ anh là sở hữu của em rồi... - nhỏ véo mũi tôi xong lại cười...
- Anh là của anh. Chả của ai cả...
- Nói lại xem? - nhỏ trợn mắt nhìn...
- .... - Tôi im lặng cười. Nhỏ cũng cười...
Sau ngày hôm ấy. Tôi và nhỏ chính thức làm người yêu. Có lẽ với tôi nhỏ có gì đó đặc biệt lắm. Ở cạnh nhỏ làm tôi cảm thấy bình yên. Tôi không phải suy nghĩ về chị... Nhưng thật sự thì không phải như thế vì chuyện giờ mới bắt đầu....
 
CHAP 4


Có rất nhiều lần... Khi gặp lại... tôi đã hỏi người ấy rằng
- Tôi bây giờ là gì trong mắt của em?
Nhưng đáp trả lại tôi là ánh mắt đượm buồn. đôi mắt ấy nó không cười như lần đầu tiên tôi gặp nữa. Có chút gì đó giận hờn. Có chút gì đó trách móc mà chẳng bao giờ những điều ấy nói ra thành lời... Con người khi nặng tình lạ lùng thật đấy....
........
Tôi đã là một cặp với nhỏ... Đi học hay chơi hay cả những lần đi sinh hoạt đoàn nhỏ cũng đều dắt tôi theo... Mà phải nói thêm... Trường tôi học cũng không xấu như mới kể đâu.. Dù một lớp ngót ngét vài ba mạng cá biệt thì đa số còn cũng không đến nỗi là phá phách. Cũng chỉ là cái tuổi nông nổi muốn thể hiện với đời rằng '' tôi lớn rồi đấy ''... Chứ gặp mấy anh áo xanh đeo quân hàm thì cũng đái ra quần... Xanh mắt mèo...
Số còn lại thì là do thi trường điểm trượt hoặc mới chuyển tới không kịp thi nên... Học tạm...
Chị tôi đi du lịch cũng đã về được một tuần... Tôi lại phải trốn tránh cái khuân mặt ấy... Nhưng thay vì phải lang thang thì giờ tôi đã có nhỏ... Trưa sang nhỏ ăn trực.
Tôi cũng đã vô tình được gặp bố mẹ nhỏ khi hai người đi về đột xuất.
Các bác thoải mái khi biết gia cảnh nhà tôi. Hmm... Phải nói thế nào nhỉ... Không thích nhưng cũng chẳng ghét... Mà tôi cũng chỉ cần có thế thôi... Mong chờ gì hơn nữa...
Cái lần đầu tiên được gặp bố mẹ nhỏ. Tôi cũng hồi hộp lắm chứ. Ăn cơm mà cứ như gái mới về nhà chồng ấy. Rón ra rón rén làm bố nhỏ cứ cười. Ông còn trêu là
- ăn tự nhiên vào. Làm gì mà cứ như tôi sắp ăn thịt cậu vậy?
Mẹ nhỏ thì lại cười xong nói dăm ba câu chuyện về làm ăn... Tôi không hiểu và tôi cũng chẳng muốn hiểu nên cứ vừa ngó vừa ăn thôi... Trở về nhà hôm ấy thì nhỏ nhắn tin trêu mà muốn độn thổ cho hết nhục
- Chồng hôm nay biết sợ rồi à?
- ....
Thế đấy... Vợ với chả con thế đấy... Cứ hở hở ra là phải xoáy cho vài câu mới chịu được... Tôi nhắn lại...
- chả bù cho vợ nhà người ta...
Nhắn xong tôi mới biết là Thêm một lần ngu... Nhỏ giận luôn... Làm cả tuần sau đó tôi có tha thiết xin lỗi cũng vẫn giận...
Nhưng cứ ngỡ như tôi và nhỏ hòa hợp như vậy thì tôi sẽ quên được chị thì chị lại là người khơi dậy nó...
Hôm ấy tôi không ăn cơm nhà nhỏ vì phải về cho ông bố thấy mặt sau một chuyến công tác xa. Đang lơ mơ ngủ thì lại có một bàn tay vuốt ve mái tóc. Mở mắt ra thì là chị...
- Chị cứ tự tiện vào phòng em thế nhỉ?
- Đâu... Cửa mở nên mới vào mà... - chị hồn nhiên trả lời
- mở cái gì mà mở... Em khóa trái rồi... À... Chị lấy chìa khóa phòng em phải không? Trả ngay lại đây... Chẳng có chút gì gọi là riêng tư của thằng em này cả...
- Ai bảo vứt linh tinh... Mà trả rồi thì ai dọn cái đống bừa bộn này cho ông?
Chị nói cũng đúng. Tính tôi bừa bãi lắm. Quần áo tôi có bao giờ phải giặt đâu... Đồ đạc thì cứ ném hết chỗ này sang chỗ khác... Đang suy nghĩ thì chị giơ bài kiểm tra trong cái cặp huyền thoại ra...
- được 7 điểm rồi á?
- Ừm...
Tôi cũng quên nói. Ngoài việc hút thuốc trốn tiết thì từ ngày yêu nhỏ tôi có thêm một việc. Là học... Kết quả của việc nhỏ kèm thêm đấy... Tự hào phết...
- Thế thì phải có thưởng rồi - chị chống cằm suy nghĩ
- thưởng gì? Hết giao ước rồi còn gì - tôi nhíu mày nhìn chị
- Ai nói hết đâu nào? - Chị cười - chiều nay đi xem phim nhé? Chiều nay chị rảnh...
- ....
Tôi ngạc nhiên lắm. Trong tôi giờ cảm xúc lẫn lộn... Những gì từ ngày đầu tiên tôi có với chị nó lại ùa về.... Tôi có sai không? Nghịch lý thật...
- Ừm... Cũng được... Em cũng không phải đi học...
- mặc quần áo nhanh rồi đi thôi... - chị lại cười... Nụ cười ấy...
Thay quần áo xong thì xuống nhà chị xin phép cho hai đứa đi xem phim... Chị chọn một bộ phim tình cảm gì đó. Tôi chẳng nhớ nó như nào nữa... Vì xem được một phần ba thì tay tôi và chị đã đan vào nhau rồi... Còn Chị gục vào vai tôi ngủ ngon lành... Nếu ai không biết thì chắc chắn sẽ nói chị là người yêu của tôi... Chị teen mà...
Tôi lúc ấy chỉ biết là đang rất hồi hộp. Tim thì muốn đập nát cái lồng ngực để nhảy ra ngoài... Bất chợt tôi quay sang nhìn chị. Đúng lúc chị mở mắt. Hai ánh mắt chạm vào nhau... Một thoáng ngại ngùng... Tôi nhìn chị không chớp mắt... Và chẳng hiểu cái ma lực nào xui khiến tôi cúi xuống để hôn chị... Nhưng gần đến nơi thì chị quay mặt để tránh làm môi tôi chạm vào má chị... Tôi giật mình quay đầu lại dán mắt vào màn chiếu... Tim đập nhanh... Chị cũng ngồi thẳng dậy... Rút tay khỏi bàn tay tôi... Bộ phim kết thúc là chị đi ra ngoài trước... Tôi để chị đi xong thì nhanh chóng ra ngoài đi thằng vào phòng vệ sinh nam... Xả thật nhiều nước và vỗ vào mặt... Tôi đã làm gì thế này... Sau này làm sao tôi có thể nhìn mặt chị nữa... Sai rồi... Sai thật rồi... Tôi chỉ biết nghĩ vậy và rồi có tin nhắn của chị...
- chị về trước nhé...
Vậy là hết. Chị đã nhận ra tôi nghĩ gì... Một thằng em nghịch ngợm ngu dốt đi yêu chính chị gái của mình... Nghịch lý... Quá nghịch lý...
Cả hai tuần sau đó tôi chẳng gặp chị... Tôi trốn... Chỉ đến 9 rưỡi tối tôi mới về nhà. Vì lúc ấy chị mới ngủ...
Tôi và nhỏ vẫn bình thường... hình như nhỏ biết tôi đang có gì giấu diếm nên cứ hỏi cho bằng được. Nhiều khi bực quá tôi lại quát
- Em không hiểu hay cố tình không hiểu thế. Anh bình thường... Rất bình thường là đằng khác...
Nhưng thấy mặt nhỏ tội tội là tôi lại hạ giọng xin lỗi... Nhỏ thấy tôi xin lỗi thì khóc... Tôi kéo nhỏ lại ôm thì nhỏ đẩy ra...
- không cần... Cút đi...
- Chồng xin lỗi mà... Chồng sai rồi...
Kéo lại lần thứ ba thì nhỏ mới chịu... Lau nước mắt cho nhỏ xong thì cũng là lúc cả hai chìm dần vào nụ hôn... Và chuyện gì xảy ra thì ai cũng hiểu....
- ghét chồng lắm...
- ....
- lần sau đừng mắng thế... Vợ sợ...
- Ừm... Chồng xin lỗi... Không thế nữa đâu...
Ôm nhỏ vào lòng rồi cả hai đứa chìm vào giấc ngủ...
Trở về nhà khi kim giờ nhúc nhích sang số 11... Tôi đi thẳng lên phòng... Tắm một cái cho con người dễ ngủ... Nhưng vừa lau xong cái đầu thì mất điện... Tôi ngồi im một lúc cho đôi mắt quen với bóng tối... Rồi khi Đang sờ cái điện thoại để bật đèn pin thì có bóng người thấp thoáng ngoài cửa... Đầu tiên tôi cứ nghĩ là ma nhưng tìm thấy cái điện thoại hóa ra là chị. Đang ôm cái gối... Mắt ướt ướt... Tôi quên là chị sợ bóng tối... Còn chị thấy tôi bật đèn điện thoại lên thì trèo lên giường tôi ôm gối nằm im re... Tôi lại bắt đầu hồi hộp... Không như những ngày còn bé. Hôm nào mất điện là chị sang ôm tôi ngủ ngon lành...
Tôi định đứng dậy thì chị kéo tay lại... Không nói gì... Chắc chị sợ nên tôi đành phải ngồi ở đấy... Được một lúc khi cơn buồn ngủ kéo đến... Đang gật gù thì có bàn tay kéo tay tôi dật dật. Ý bảo nằm xuống... Tôi buồn ngủ nên cũng nằm xuống theo... Chị thì vẫn như cái thói quen thời thơ ấu kéo cánh tay tôi ra và rúc vào ôm tôi chặt cứng.... Vậy là tôi lại tỉnh vì cái mùi thơm nhè nhẹ của chị.... Một lúc sau thì có điện... Chị đã chìm vào giấc ngủ... Tôi với cái điều khiển điều hòa bật lên rồi rút nhẹ cánh tay đi ra đóng cửa với cái ý định ra ngoài thì có tiếng chị...
- Đi đâu thế? Lại đây ngủ đi...
Tôi không biết là mình đang nghĩ đúng hay sai nhưng những gì đang tưởng tượng ra thì hoàn toàn không trong sáng một chút nào..
- chị sợ... - tiếng của chị
- Ừm...
Có lẽ là chị sợ thật... Tôi quay lại tắt bóng điện rồi trở là giường. Chị vẫn vậy. Kéo tay tôi ra gối đầu ngủ như cũ... Tôi nằm đó suy nghĩ và cứ suy nghĩ thôi... Mọi thứ mênh mang từ lúc gia đình tôi vẫn còn hạnh phúc... Tôi và chị vẫn chưa biết đến yêu đương. Chị vẫn thường trêu chọc tôi đến phát khóc. Và lẽ dĩ nhiên là mẹ lại mắng chị... Hmm... Ấy vậy mà chị tôi lại sợ bóng tối... Ngày ấy nhà chưa xây... Vẫn còn cái nhà kho tách biệt với căn nhà gỗ nhỏ của gia đình tôi... Có lần bố mẹ đưa tôi về ngoại chơi. chị ở nhà một mình. Chị vẫn hay vào đó chơi nhưng rồi cái cửa bị kẹt. Chẳng ai để ý cả. Hôm đó vì bận việc nên bố mẹ tôi về muộn. Để tôi ở ngoại. Khi về nhà không thấy chị đâu... Gọi mãi chị mới thưa trong cái nhà kho ấy.... Mẹ vẫn hay kể về cái lần tìm thấy chị... Chị run cầm cập... Đôi mắt dại đi... Mà hồi đó ngô nghê đâu có biết mức độ nghiêm trọng của việc ấy như thế nào....
Đang miên man suy nghĩ thì có một nụ hôn nhẹ vào má... Tôi đứng hình... Không gian phòng tối om mà tĩnh lặng đến cái mức tôi nghe rõ tiếng tim của mình đập...
 
Bonus



Nó hôm đó được rảnh. Vợ mới về ngoại. Bé cũng theo ông bà đi hóng gió.
- tranh thủ Type rồi làm trận lol thôi - nó nghĩ thầm...
Đang ngồi cạnh cái lap lạch cạch thì có tiếng
- Hù - là CHỊ.... - đang viết cái gì đấy - thấy nó bật word lên là mặt chị nghiêm trọng lại... Và sau khi đọc xong mấy dòng thì...
- rảnh rỗi quá hả chồng?
- Ờ thì....
- viết vớ vẩn gì đây? - Chị hỏi tiếp - viết cho ai đọc...
- À thì...
- thì cái gì? Vợ con không lo... Cứ mải mê...
- Không lo lúc nào đâu... Chứ có đêm nào anh được yên giấc đâu? - nó nhăn mặt... Sự thật là thế... Đêm nào cũng bắt nó xoa bụng với ru con ngủ xong nó mới được ngủ... Thi thoảng bị nghén hộ thì nó vẫn phải chịu... Sau cái hôm phải đi 15km mua dưa hấu thì nó cũng mua sẵn cả dưa muối cà muối xoài chanh các kiểu về để... Phòng lúc hai vợ chồng bị nghén...
- lại bật à? - Chị cười đểu
- À vâng... À không... Không...
- Đưa đây xem nào? - Chị chỉ vào cái lap... Nó im lặng... chờ đợi...
Chị vừa xem vừa nhìn nó... Xong cũng im lặng đi về phòng... Không quên vác theo cái lap...
- Ơ... Của anh... - nó với với...
- Ông cẩn thận đấy... Tôi sẽ báo cho thằng Khoa...
- .... - nó chạy theo cố với
- để im đấy... Đang xem có viết xấu gì tôi không...
- .....
Đến hôm nay mà vẫn im lặng... Nó cũng chẳng dám đòi... Hành hạ quá mà....
 
Chap 5 - Type bằng điện thoại nên hơi ngắn


Tôi biết là chị đang nghe rõ tiếng tim tôi đang đập... Chị biết tôi đang thức... Im lặng... Không gian im lặng mà con người cũng im lặng... Tôi chợt nghĩ đến khuôn mặt của chị... Rồi cái sức hút ma mị ấy lại xui khiến tôi một lần nữa muốn đi quá giới hạn. Tôi xoay người lại... Cảm nhận rõ ràng cái hơi thở thơm tho ấy nhanh dần đang gối lên cánh tay... Tay trái tôi cố xác định khuân mặt... Chạm được vào chiếc cằm. Tôi hơi đẩy nó lên... Không có sự kháng cự... Tôi cúi xuống dần... Đến khi cái hơi thở ấy phả nhẹ vào mặt tôi thì cũng là lúc môi tôi chạm vào môi chị... Chị đáp lại hờ hững... Tôi cảm thấy Có chút gì đó ngỡ ngàng... Chút gì đó run sợ ... Nhưng tôi cũng cảm thấy chút gì đó trong tôi thỏa mãn... Lúc đó cánh tay tôi lại như bản năng. Nó chẳng biết nghe lời là gì nữa và ngay cả bản thân tôi cũng chìm vào nụ hôn ấy... Tôi Thò tay vào trong cái áo chị... Chị thở gấp... Đáp lại nhiệt tình hơn... Mọi thứ lại theo cái lẽ tự nhiên... Cái áo chị đã được cởi ra... Tôi dừng nụ hôn cúi thấp xuống hôn vào ngực chị... Cảm giác nồng nàn... Chị ưỡn ngực lên mỗi lần tôi mút nhẹ... Tay ôm hờ lấy đầu tôi...
Như không thể chờ đợi hơn nữa... Cái bản năng thằng đàn ông trong tôi thức dậy... Nó như ngấu nghiến cái ham muốn tầm thường ấy... Cái quần của chị kéo xuống cũng là lúc cả hai im lặng chờ đợi... Hai tay của chị nắm chặt tay tôi... Tôi giật mình... Tôi đang làm gì vậy? Đúng đây là thứ mà tôi mong chờ từ lúc bắt đầu nhận ra cái tình cảm nghịch lý ấy... Nhưng thế này thì là tôi đang lợi dụng lúc chị yếu đuối... Ai có thể làm được còn riêng tôi thì không...
Tôi nhắm mắt... Hít một hơi dài...
- Em... Em xin lỗi....
Có lẽ chị ngỡ ngàng... Nhưng tôi không muốn thấy... Vơ vội cái quần đùi. tôi đi xuống giường và ra ngoài luôn... Tôi lên sân thượng qua cái thang tự làm... Nhà tôi đổ mái mà chưa có thời gian xây lên tầng 3 nên cái sân thượng này là nơi hút thuốc của tôi từ cái hồi mới tập tọe phì phò...
Ngày hôm sau tôi lại phải trốn tránh. Tôi cứ miệt mài với nhỏ để quên những gì về chị... Nhưng tình cảm là một thứ gì đó thật khó lý giải... Tôi càng cố quên bao nhiêu thì tôi lại càng nhớ bấy nhiêu... Nhiều khi tôi còn tưởng tượng nhỏ là chị...
Tình hình cái trường học của tôi đang có phong trào 20/10. Mấy ông thần bàn bạc kĩ lắm. Trang trí lớp các kiểu. Tôi thì ngoài việc ăn chơi và ngủ ra thì cũng bị lôi vào mấy chuyện này... Mấy thằng biết tôi không thích mà vẫn giữ bằng được.. Suy cho cùng thì vẫn tốt... Không phải gặp chị... Nhưng người tính không bằng trời tính... Đang làm thì có điện thoại của chị... Đắn đo một lúc tôi mới dám nghe...
- alo..
- Về nhà ngay đi... Chị sợ quá... - giọng chị hốt hoảng
Nghe vậy tôi cũng rối theo... Chị thì bắt đầu khóc..
- Sao thế? Em về ngay đây...
- Về ngay đi.. Hu hu...
Chẳng nghĩ nhiều tôi dập máy chạy về nhà bỏ lại lũ bạn đang oai oái đằng sau lưng...
Về đến nhà thì đứng ngay trước cửa là hai thằng mặt giặc gầy gò nào đó đang ngó ngó... Chẳng nghĩ nhiều tôi vơ khúc gỗ lao vào đập 2 thằng đó ngã dúi dụi. Hai thằng mặt giặc bị bất ngờ nên chạy mất... Tôi chắc là lại liên quan tới ông bố rồi... Chính vì cái công việc ông đang làm mà mẹ tôi không chịu được nên đã bỏ đi... Tôi lấy điện thoại gọi cho chị thì chị mới ra mở cửa. Vừa thấy tôi là chị kéo vào trong khóa trái rồi ôm chặt... Sụt sịt...
- Không sao nữa rồi... Nín đi... - Tôi dỗ dành
Tôi nhớ hồi bé bị chị trêu chọc tới lúc phát khóc thì mới thôi... Mà tôi lại là con út nên được chiều lắm. Cái gì cũng lấy nước mắt ra để giải quyết... Vậy mà đi chơi với lũ trẻ cùng xóm thì nào có được... Càng khóc chúng nó càng trêu... Chị thấy tôi vậy thì ra nạt lũ trẻ rồi kéo tay tôi đi về...
- Đi ăn kem đi... - Trên đường về chị bất chợt nghĩ ra cái ý tưởng ấy...
- dạ... - gì chứ ăn kem là nghề rồi..
Chị mạnh mẽ là thế. mà cái hồi mới xây nhà xong. Trong lúc đang chơi đùa. Tôi vô tình đóng cái cửa phòng lại. Trời tối. Chẳng thấy chị nói gì cả. Lúc mở cửa cũng là lúc tôi thấy chị ngồi bó gối khóc thút thít... Khi ấy tôi mới hiểu rằng chị tôi sợ không gian kín và bóng tối đến thế nào... Vậy nên tôi đã tự hứa với bản thân sẽ luôn là điểm tựa cho chị...
Trở lại với câu chuyện của tôi.
Tôi bật cười vì nhớ đến cái lời hứa ấy... Chị thấy tôi cười thì cũng bớt khóc. Gỡ tay chị ra xong tôi kéo chị ra ghế ngồi... Chị lẽo đẽo theo sau...
- Chị có làm sao không?
- .... Lắc đầu...
- chắc tối nay không nên ra ngoài rồi... -Tôi tự nhủ... Xong lấy cái máy gọi cho ông bố... Ông có vẻ hơi hoảng... Tôi bảo không sao rồi thì ông nói ông sẽ giải quyết...
Vậy đấy. Mỗi cây mỗi hoa. Mỗi nhà mỗi cảnh... Cuộc sống có mấy ai được quyền lựa chọn nghề nghiệp... Không phải con ông cháu cha thì Cứ có thực mới vực được đạo thôi... Gian nan vất vả mới tôi luyện nên những con người cứng cỏi...
Thực ra tôi cũng quen với cái cảnh này rồi. Đầu tiên thì tôi còn sợ sệt chứ giờ chỉ trừ khi nó vác súng hay hàng nóng theo thì tôi mới chạy... Tôi cũng nhiều lần trách móc ông bố thậm chí là đã cãi nhau một trận to... Nhưng rồi tôi hiểu... Cũng chỉ để nuôi nấng tôi và chị thôi... Chỉ Tội cho chị... mãi vẫn chả quen...
Chị thì từ lúc nãy tới giờ vẫn nhìn tôi chăm chú... Điều ấy bắt đầu làm tôi ngại... - chị ngồi đây chờ em đi vệ sinh cái nhé...
- lắc đầu...
- một tí thôi...
- Không... - chị nói nhỏ..
- vậy thôi...
Tôi với cái điều khiển bật ti vi... Chị cũng xem... Được một lúc thì cái bụng tôi réo...
- chị đói không?
- có...
- Em đi nấu nhé.. Ngồi đây...
- để chị nấu cho... - chị lắc đầu... Nói nhỏ...
- Ừm...
Nói vậy thôi chứ tôi cũng vào bếp phụ chị mà. Như lúc nhỏ tôi vẫn thường làm vậy...
Bữa cơm tối muộn diễn ra nhanh chóng.... Tôi lại vừa ăn vừa ngắm chị... Chị thì vẫn hồn nhiên ăn...
- mai có đi học không? - đang ngắm thì bị chị hỏi nên giật mình
- À.. À.. Có chứ...
- học hành chăm vào. Thi đại học cho tốt rồi kiếm một cô ny xinh xinh
- ui dời. Em không thích đâu. Xinh xong lại phải lo giữ phát mệt với lại nó mà không biết nấu cơm thì chả quá tội
- Tiêu chuẩn gớm nhỉ?
- Cũng bình thường thôi... Mà cứ như chị là được... - câu nói của tôi ngập ngừng làm mặt chị đỏ nhẹ... Chị lại cúi xuống ăn tiếp... Tôi lại ngắm chị. Dường như chưa bao giờ tôi cảm thấy nhàm chán cả. Chị thấy tôi nhìn thì càng ngại..
- ăn đi rồi học bài đi... Nhìn gì mà ghê thế?
- vầng...
Ăn cơm xong tôi cùng chị thu dọn. Đang rửa bát thì tay tôi chạm vào tay chị... Tôi im lặng nhìn chị... Nắm lấy cái tay ấy... Chị cũng im lặng nhìn... Tắt cái vòi nước đang chảy tôi quệt nhanh cái tay vào quần rồi đưa lên vén mái tóc của chị... Chị vẫn im lặng... Chẳng có gì phản kháng... Tôi tiến sát lại... Vòng tay qua cái eo kéo lại... Chị nhắm mắt chờ đợi... Rồi điều gì đến cũng phải đến... Khi hai chiếc môi chạm vào nhau thì cũng là lúc đôi tay chị quàng vào cổ tôi như một sự đồng ý... Nụ hôn bắt đầu vội vàng hơn... Tôi đẩy chị ra bàn ăn... Tôi cúi xuống hôn vào cổ chị... Chị thở nhanh hơn... Tôi rời khỏi chị... Thò tay bế chị lên phòng... Đặt nhẹ chị lên giường... Tôi nhanh chóng cởi từng chiếc cúc một... Nhưng tôi càng cuống lại càng khó cởi... Chị hiểu nên kéo tay tôi xuống cởi cùng... Tôi cũng kéo nhanh cái áo của chị ra... Chị không mặc đồ lót... Đẩy chị xuống giường... Nụ hôn lại bắt đầu gấp gáp... Tôi như không còn là chính mình nữa... Tôi không muốn phải suy nghĩ về mọi thứ nữa... Tôi yêu chị... Vậy là đủ... Điều cuối cùng tôi nghe được từ chị là...
- Còn....
Rồi hành trình ấy bắt đầu... Tôi thấy chị khóc nhỏ thì mới giật mình dừng lại một chút...
- Em làm chị đau à?
- Ừm... Còn... - chị nói nhỏ...
Tôi gần như không vào tai nữa... Nhìn mặt chị mà bao nhiêu sự ham muốn đều biến mất... Định lại thì chị kéo cổ xuống hôn tiếp... Thì thầm
- Không sao đâu...
 
Chap 6 - tranh thủ cô ấy không ở nhà Type tạm vậy =))



- không sao đâu...
Sau câu nói ấy chị quàng tay kéo nhẹ tôi xuống... Tiếp tục...
- ưmm...
Những ngón tay lại đan vào nhau... Hơi thở lại ngập ngừng... Ngắt quãng...
.........
Nằm xuống. Ôm chị vào lòng mà tôi không biết nên bắt đầu như thế nào nữa... Thôi ngủ...
Sáng hôm sau dậy không thấy chị đâu... Chắc đi làm rồi... Tôi vệ sinh cá nhân rồi đi ra học... Hôm nay 20/10...
Đưa nhỏ đi mua quà mà tôi chỉ mong sao đó là chị... Tôi muốn được ngắm nhìn chị từ đằng sau... Tôi sẽ đưa chị đi hết cái siêu thị hay những quán ăn vỉa hè ngon mà tôi biết... Những điều mà đôi lứa yêu nhau vẫn hay làm... Ừm.. Thật là nghịch lý... Tôi bật cười nửa miệng làm nhỏ nhăn nhó...
- Chồng nghĩ đến cô nào mà cười thế? - câu hỏi vu vơ của nhỏ làm tôi giật mình...
- nghĩ cái đứa trẻ con đang đứng trước mặt tôi này - Tôi nói dối để nhỏ khỏi nghi ngờ...
- ai trẻ con... Đập cho phát bây giờ...
- hề hề...
Tối đưa nhỏ về nhà xong tôi lại chạy đi mua một con gấu bông cỡ vừa đủ một tay ôm... Bọc dán xong xuôi tôi mang về nhà...
Chị thấy tôi về thì đi lên phòng như muốn tránh mặt... Tôi chặn lại đưa chị món quà...
- chị cảm ơn... - nói xong là chị khẽ đẩy tôi sang đi tiếp...
- Em yêu chị... Từ rất lâu rồi... - cái câu nói duy nhất mà tôi nghĩ ra lúc ấy...
- Không được nói vậy... - chị không quay mặt lại
- tại sao chứ? - tôi bắt đầu to tiếng với chị
- Vì mình là chị em... Em không hiểu à... Đây chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn... Quên đi và đừng bao giờ nhắc lại - chị cũng to tiếng
- Em xin lỗi...
- Ừm... - chị thở dài... - Cứ xem như đó là một giấc mơ... Đừng bận tâm...
Câu trả lời hờ hững có phần trách móc của chị làm tôi cảm thấy chạnh lòng... Đang suy nghĩ thì chị đi tiếp... Hụt hẫng... Tôi thở dài... Đóng cửa nhà. Đi lên phòng. Nằm úp mặt xuống giường...
Giá như tôi và chị không phải chị em... Giá như tôi và chị không cùng một huyết thống... Giá như tôi có thể đàng hoàng được nắm chặt tay chị... Và giá như... Tôi được yêu chị đúng nghĩa...
Ngày sau đó... Trốn tránh là tất cả những gì tôi đang làm... Tôi lại miệt mài với nhỏ..
Ngày tháng lại trôi qua... Tôi cũng dần nguôi ngoai đi và gắn bó với nhỏ... Bước sang tháng 12 rồi nên trời lạnh lắm... Đi học chính hay học thêm là nhỏ cứ thi thoảng lại kéo tay tôi xoa xoa...
- Làm cái gì thế? - tôi nhăn nhó
- tay chồng ấm nên phải san sẻ cho vợ... - nhỏ cười tươi nhìn tôi với cái lý do hết sức ngô nghê...
- đồ hấp... - tôi bật cười...
- hấp mà vẫn có người yêu đấy...
- ai yêu đâu?
- À... Thích ai yêu không? - nhỏ dứ dự nắm đấm...
- .... - tôi cười kéo nhỏ lại gần hơn... Nắm chặt tay nhỏ...
Mà dạo này hình như nhỏ có chuyện gì vui lắm... Thỉnh thoảng tôi lại thấy nhỏ cười tủm...
Có lẽ... Tôi nên quên đi những gì với chị... Thứ tình cảm chẳng bao giờ được xã hội chấp nhận... Đưa nhỏ về nhà như mọi ngày. Tôi trở lại quán cafe nơi tôi gặp thằng bạn chí cốt sau này...
- như cũ à? - tiếng nó
- ờ
Một lúc sau thì nó mang hai cốc cafe đen ra... Tôi phì phò điếu thuốc làm nó cứ cằn nhằn...
- Ra đằng kia mà hút. Đ m
- đéo thích... Đằng nào sau này mày chẳng hút...
- biến...
Tôi chẳng nhớ đã quen nó như thế nào... Nhưng tôi biết tôi và nó có chung sở thích ngồi uống cafe một mình... Thế nên uống một cốc cafe mà tôi và nó chỉ nói được vài ba câu...
- người yêu mày xinh vkl nhể? - tôi quay sang Nó hỏi...
- Ừ... Thiên hạ nói là Hotgirl đấy... Mà xinh vkl là xinh như nào? - nó vặn lại tôi
- Về hỏi con người yêu mày ấy. Đm vặn...
Thế là tôi và nó cùng cười... Lúc sau nó bảo bận nên về trước... Tôi biết thừa chắc lại bị con sư tử ở nhà gọi về rồi... À ừ cho xong tôi tiếp tục với cốc cafe mới... Tôi nghĩ về những điều nó hay nói... cả cuộc sống của tôi...
- Năm nay đã 17 tuổi rồi mà tao thấy mày chẳng được cái tích sự gì ngoài việc phá hoại...
Học cái trường dân lập và mang trên mình danh hiệu học sinh cá biệt... Có lẽ tôi nên thay đổi chăng?
Mà đúng là gần mực thì đen... Gần đèn thì rạng... Từ ngày chơi với nó tôi cũng hiền đi bao nhiêu... Tôi thấy chán cái trò đánh nhau với tốc độ... Cái gì tránh được là tôi tránh hết... Nhỏ cũng hay bảo tôi
- dạo này chồng ngoan thế?
- Chồng ngoan sẵn rồi...
Tôi yêu nhỏ nhiều hơn như vậy đấy...
Nhưng Cuộc đời không như mong đợi... Hôm đấy là chủ nhật... Phải lòng vòng mấy quán tôi mới mua được bao thuốc... khi đang lên xe đi về tôi thấy nhỏ đang đi cùng một ai đó... Tình cảm lắm... Nhỏ nắm tay rồi cười như lúc với tôi vậy... Thấy tôi nhỏ chững lại... 1s... 2s... 3s... Chẳng còn nghĩ ngờ gì nữa... Tôi quay đi... Cười nhạt... Yêu một người lâu dài có lẽ là quá khó đối với bản thân tôi... Về đến nhà là tôi lại nằm xuống giường ngủ... Bao thuốc bị nắm chặt chắc nát hết rồi... Có gì đó cay cay... Trưa thấy chị lên phòng gọi xuống ăn cơm... Chẳng nói gì tôi kéo mạnh chị xuống giường... Ôm chặt...
- một lúc thôi... - tôi nói nhỏ...
Tôi cần ai đó chia sẻ... Không cần phải nói hay làm gì chỉ cần im lặng... Chị thì gỡ tay tôi ra luôn...
- Không được... - chị nói to như quát... Tôi biết chị hiểu nhầm ý tôi...
- Em có làm gì chị đâu? - tôi cằn nhằn...
Chị im lặng... Đi ra ngoài luôn... Tôi im lặng... Thở dài....có chút gì đó bế tắc trong tôi... Nhắm mắt và ngủ.... Đó là tất cả những gì tôi làm... Nửa đêm tỉnh giấc vì cơn ác mộng... Tôi mặc thêm quần áo rồi vơ bao thuốc lên cái mái thượng. Trời có mưa nhỏ... Châm xong điếu thuốc tôi ngồi xuống tựa lưng vào lan can... Mọi suy nghĩ cứ mông lung. Từ cái ngày chị dạy tôi đi xe đạp. Lớn hơn tôi có mấy mà cũng bày đặt giữ xe cho tôi tập. Làm tôi ngã dúi dụi mấy lần. Chân tay sướt sát hết. Đã vậy còn bị mẹ mắng nữa. Tôi cũng nghĩ về mẹ. Chẳng biết giờ có hạnh phúc không?
Ngày mẹ bỏ đi tôi cũng hận bà lắm... Nhưng rồi lớn dần khi đã hơi hiểu rằng không thể cứu vãn được nữa thì tôi lại hận bố... Hận cái công việc ông đang làm...Hận cái thói trăng hoa của ông... Rồi lớn thêm chút nữa thì tôi lại hận chính bản thân mình... Tôi thật là tồi tệ... Chẳng được một cái tích sự gì ngoài việc phá hoại... Tôi phá hoại cái tình cảm của bố và tôi... Của chị và tôi... Để rồi tôi bị nhỏ phản bội... Tôi bật cười nửa miệng... Đúng là cuộc sống có đi có lại... Cơn mưa tạnh nhưng bầu trời vẫn âm u...
Ngày hôm sau tôi nghỉ... Tôi chẳng muốn đi học... Cuối chiều tôi vác con xe máy đi ra quán cafe cũ... Bầu trời âm u nên ai cũng muốn đi thật nhanh để về nhà... Ra đến quán tôi lại gặp nó...
- Vẫn như cũ... - Tôi giơ tay vẫy vẫy nó
Lúc sau hai thằng lại ngồi ngắm đường qua ô cửa sổ kính...
- Tao.... Bây giờ... Học lại... Liệu có kịp không mày? - câu hỏi ngu của tôi làm nó bật cười
- chẳng có gì là muộn cả... Không năm nay thì sang năm thi... Cuộc đời còn dài lắm... Mình còn trẻ mà...
Thế rồi tôi tách rời khỏi cuộc sống của nhỏ hai tuần rồi 1 tháng... Tôi đi học thêm cùng chỗ của nó nhưng khác lớp... Không phải nói chắc ai cũng hiểu.. Tôi muốn thay đổi... Tôi muốn bắt đầu lại từ đầu... Thi thoảng rảnh tôi lại được Nó kèm...
Tôi và nó bắt đầu thân hơn... Có lần tôi kể cho nó nghe về chuyện gia đình... Không kể chuyện tôi với chị... Thì nó bảo thế này...
- Có lỗi thì phải xin... Xin chân thành một tí thì không ai là không tha thứ cả...
Tôi học ở nó được nhiều điều... Cái nhìn nhận cuộc sống của nó khác xa với trí tưởng tượng của tôi...
( chap này một số mình copy y nguyên trong quyển sổ của thằng Khoa )
Tôi bắt đầu có cái ước mơ thì đại học... Tôi muốn đi xa khỏi thành phố này... Nhưng tôi lại không ngờ lại có người muốn đi ngang qua cuộc sống của tôi... Tôi gặp em trong tiết trời cuối tháng 12. Em là học sinh mới ở lớp học thêm của tôi... Lần đầu tiên... Ngoài chị... Có một người làm tôi rung động đến thế...
Ấn tượng của tôi là Em có một đôi mắt to thật đẹp...
Em còn có một làn da trắng hồng... Khuôn mặt trái xoan... Tóc ngang vai mái chéo.. Cái mũi không cao như chị nhưng nó rất hợp với khuân mặt...
 
Chap 7



Xin lỗi các bạn. Thằng bạn hồi cấp một của mình đi làm bị ngã từ tầng 3 xuống gãy xương sống. xương sườn thì cắm vào phổi. Bác sĩ nói giờ phẫu thuật xong thì cũng bị liệt nửa người...
Mới tháng trước còn gặp. Anh em vẫn nhìn nhau cười. Vậy mà.... Đúng là cuộc đời chẳng ai giống ai... Mọi người ai lao động chân tay thì cẩn thận nhé... Cái gì cảm thấy không an toàn thì lắp giáo hay đeo dây bảo hiểm vào hoặc khó khăn quá thì bỏ đi... Ngày công trung bình được 2 3 trăm nghìn mà một lần tai nạn chẳng biết bao nhiêu cho đủ. Không bõ đâu...

Thôi. Tiếp tục nào...
Cái lần đầu gặp em là trong lúc cất xe. Tôi cố hút nốt điếu thuốc rồi vào lớp và Tôi bị bất ngờ với cái dáng nhỏ bé ấy. Em đi qua tôi lấy tay phẩy phẩy cái hơi thuốc bay sang hai bên... Tôi cười nửa miệng... Chắc lại tiểu thư rồi... Khi vào lớp tôi mới biết em là học sinh mới vì chỗ tôi học có mấy lớp học cùng một lúc... Tôi đi vào chỗ ngồi như mọi ngày và bắt đầu học... Chỗ tôi chọn là bàn 2 trong góc. ở lớp cũng có mấy đứa xinh nhưng thật sự mà nói là tôi đang chán sau vụ với nhỏ...
Giờ học kết thúc tôi lại được thêm một chút kiến thức và một đống bài tập... Hí hoáy chép mãi mới xong... Lúc về tôi thấy em đang loay hoay cạnh chiếc xe đạp điện... Định làm ngơ đi mà vậy thì mất hình tượng quá nên tôi hỏi
- Xe sao vậy? Hết điện à?
- Ừm... Không biết nữa... - Em suy nghĩ một lúc rồi trả lời tôi
- để xem nào... - nói vậy thôi chứ tôi cũng chẳng biết sửa đâu... Sờ mó một lúc thì tôi bảo em dắt ra quán để tôi đèo về nhà... Em đắn đo mãi xong mới đồng ý...
Về đến nhà em. Ngôi nhà 3 tầng màu xanh dương mới cứng...
- cảm ơn khoa nhé... - Em cười...
- có gì đâu? Còn gặp nhau lâu dài mà...
- Khoa vào nhà chơi đã
- thôi.. Tôi về làm bài tập đã...
Nói xong tôi quay đầu đi về luôn. Về nhà thì không thấy chị. Vậy cũng tốt. Tôi lên phòng làm đống bài tập... Chả mấy khi tôi có hứng thế này... Làm xong là thấy đói. Ngó cái đồng hồ đã 8h30 tôi xuống tủ lạnh kiếm gì đó ăn. Đang loay hoay thì thấy có cái hộp trên nóc tủ lạnh kèm theo một tờ giấy nhớ '' thức ăn đây. Ăn cơm đi rồi nghỉ ngơi''. Dòng chữ ngắn gọn của chị làm tôi thấy bồi hồi nhưng cũng thật vui... Tôi mở trạn lấy bát loa rồi cho tổ hợp thức ăn và cơm vào... Nhanh gọn... Đêm ấy tôi ngủ ngon lành...
Sáng hôm sau tôi lại phải đi học... Từ lúc bị tôi trông thấy nhỏ thường tránh mặt tôi. Cũng phải nói nếu là tôi cách đây một hai năm thì chắc giờ này tôi vẫn đang trên đồn công an đợi ông bố về bảo lãnh ra đấy... Tôi cũng chẳng biết phải làm gì với nhỏ nên tôi cũng kệ. Đường tôi tôi đi và đường nhỏ thì nhỏ đi...
Từ sau lần tôi đưa em về. Em thân tôi hơn. Kết bạn facebook zalo và xin cả số điện thoại của tôi. Tối đang loay hoay thì có tin nhắn
- Hi :)
- ai thế? - tôi trả lời. Mặc dù biết thừa là em
- tui đây
- tui nào? Không quen ai tên tui đâu nhé...
- Đào. Grrrr
- À à... Thế hả? Có chuyện gì thế?
- không thèm lưu số người ta luôn. Dỗi...
- Ơ... Tôi quên... Mải làm bài tập quá. Sr nhé
- không biết... Không quan tâm... - Em rep lại
- Sorry mà... Tại bị hổng kiến thức nên phải bù đầu này...
- Tui sẽ tạm tha. Nhưng mà phải mời tui một bữa đồ nướng...
- Sax... Đùa à... Tôi hổng có tiền đâu..
- Điêu vừa thôi... Ông tiếc tui chứ giề?
- èo... Thôi được rồi...
- đó còn tạm chấp nhận được...
Vậy là ngay tối hôm sau tôi phải đưa em đi ăn... Nhìn cái dáng em ăn làm tôi thấy buồn cười... Em không ăn được cay và phi vì thịt nướng nóng nên cứ vừa ăn vừa lấy tay phẩy phẩy...
- không ăn được cay còn đú...
- Kệ tui... Đồ Free mà... Ăn nhanh không hết...
- .....
Kết thúc buổi tối đó. Tạm biệt em xong tôi lại về nhà làm bài tập... Chị cũng vẫn chưa về... Có lẽ chị giống tôi... Cũng muốn tránh mặt...
Về phần với em. Ban đầu Chúng tôi thường chia sẻ nhau về bài tập rồi dần dần là chuyện gia đình, tình cảm... Tất nhiên tôi chẳng có nói gì về chuyện giữa tôi và chị... Tôi biết em là con nhà gia giáo... Bố mẹ đều là bác sĩ ở bệnh viện thành phố... Một chút gì đó lo sợ trong tôi lúc ấy... Liệu gia đình em có chấp nhận tôi?
Hai tuần sau đó tôi và em như người yêu của nhau... Chẳng ai nói thích ai cả. Nhưng nó cứ như là một mặc định giữa hai đứa vậy. Tôi dần dần quên đi chị.
Chiều hôm đó, giữa cái thời tiết hanh khô đặc trưng của mùa đông miền bắc. Tôi đưa em đi dạo...
- mình đi bộ đi khoa ơi.. - tiếng của em khi tôi đèo em đi qua công viên
- Ừm... Cũng được...
Gửi xe xong tôi cùng em đi dạo. Đâu đó là tiếng thủ thỉ của mấy đôi đang ngồi trên ghế đá. Em xoa xoa đôi tay cho bớt lạnh. Tôi chẳng nói gì cầm tay em và cười... Lần đầu tiên nắm tay một cô gái. Tôi cảm thấy ngại ngùng đến thế... Em không nói gì. Chỉ cười... Hai đứa im lặng đến khi tôi dừng lại. Kéo em về phía mình..
- hay mình làm người yêu của nhau nhé Đào....
Cái câu tỏ tình cũ lắm rồi nhưng tác dụng vẫn còn tốt chán... Em không nói gì... Mặt hơi đỏ... Không để em phải suy nghĩ nhiều. Tôi tiến sát lại hơn. Vòng tay qua eo kéo sát lại... Em hiểu ý từ từ nhắm mắt... khung cảnh chiều chiều mua đông dần tắt. Nhường chỗ lại cho tôi và em..
Khi đối môi chạm vào nhau. Tôi thấy em nhăn mặt. Em hôn vụng lắm. Nhưng tôi lại thích kiểu này... Được một lúc thì em dừng lại...
- Mình về đi... anh... Muộn rồi...
Từ anh của em có chút gì đó ngại ngại làm tôi bật cười...
- Xưng hô thế nào cho thoải mái là được... Không quan trọng đâu... Mà không trả lời đi... Có làm người yêu của nhau không?
- Hôn người ta rồi còn nói gì nữa? - Em nhăn mặt
- Ô hay. Phải trả lời chứ?
- hông... - Em nũng nhìn yêu lắm
- Thế thì phải hôn cái nữa rồi... - tôi làm mặt dâm
- Còn lâu nhé... - Em nói xong đấy tôi ra rồi chạy về phía cổng
- Đứng lại đấy...
Lâu rồi... Tôi mới có cảm giác này... Đưa em về nhà là tôi cũng về luôn... Trước khi về em dặn dò đủ kiểu...
- Về thẳng nhà cấm la cà... Về đến nơi pm em... Cấm cãi...
- ..... - tôi im lặng. Nhăn mặt
- Có làm được không?
- À được... Được mà...
- Cứ liệu thần hồn đấy...
- Anh có làm gì đâu?
- Anh làm gì thì ai mà biết được... - lại chuẩn bị cho tiết mục dỗi
- Anh về luôn mà...
- Đấy... Vậy mới yêu... - nói xong em hôn chụt cái vào má rồi chạy biến vào nhà...
Tôi bật cười vì cái dáng vẻ ấy...
Về đến nhà chị vẫn chưa về. Thôi kệ. Nhắn cho em cái tin là tôi đi tắm luôn. Quay lại thấy có một tin nhắn... Của em..
- Em học bài đây... Anh học đi.. Đừng nhắn tin cho em. Bố mẹ em không thích em yêu sớm... Yêu anh...
Đọc xong tin nhắn của em. Tôi thấy buồn. Lo sợ. Tôi không nhắn lại... Xuống nấu cơm ăn rồi vào bàn học ngồi...
Thời gian cứ như con thoi đưa. Tôi cũng đã thi học kỳ một xong. Mọi thứ xuôn xẻ. Chứ không như cái hồi tôi viết nghệch ngoạc đợi hết giờ chống liệt nữa...
Tháng một cũng đã tới rồi. Tôi và em tình cảm ngày càng nhiều. Tôi không hiểu sao. Riêng với em. Có một cái gì đó luôn khiến tôi muốn giữ gìn. Không toan tính. Không chiếm đoạt. Không tình dục. Em nói em Còn và tôi cũng không muốn đi quá giới hạn... Đông qua... Xuân tới.. Thời tiết vẫn cứ lạnh... Cùng em đi dạo phố đi ăn thôi cũng là một điều hạnh phúc.
Nhưng đúng là trước những cơn bão mọi thứ thường bình yên đến lạ... Bố mẹ em cũng biết tôi và em đang yêu nhau... Cuộc gọi đầu tiên tôi nghe mà tôi vẫn còn nhớ...
- alo. - giọng một người đàn ông trung niên
- alo ai đấy? - tôi trả lời
- chú là bố của Đào...
- vâng..
- Chú vào vấn đề luôn nhé. Chú muốn cháu tránh xa con gái chú... Tuổi các cháu còn trẻ. Nên chú tâm vào việc học... Sau này yêu chưa muộn...
- .... - Tôi im lặng... Cái điều tôi lo sợ bấy lâu nay cũng đã đến...
- cháu còn đó chứ...
- vâng...
- Ừ.
Nói xong tôi tắt máy. Tôi nhìn vào khoảng không gian của căn phòng... Cái gì đó nghèn nghẹn. Tôi chẳng biết nữa... Thở dài... Tôi lên sân thượng... Châm điếu thuốc. Tôi tựa lưng vào tường... Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời... Hôm nay có nhiều sao quá. Em có lần chia sẻ với tôi rằng em thích ngắm mưa sao băng... Em thích mưa... Thích màu tím... Và thích cả những gì mà tôi thích nữa... Mọi thứ cứ miên man đến khi tôi cảm thấy mắt cay cay... Tôi muốn khóc... Lần đầu tiên tôi khóc vì một người con gái... Tôi khóc vì tôi không thể chấp nhận được chuyện này... Khóc vì những gì tôi và em đã có... Không nhiều... Thời gian ngắn... Nhưng tôi lại cảm thấy sâu đậm... Có lẽ em bị ép kể hết mọi thứ về tôi... Tôi hận chính bản thân mình... Nếu tôi không nghịch ngợm... Nếu tôi không đua đòi... Nếu tôi không phải... là con của bố tôi... Ừm... Có lẽ...
Cứ như vậy đến khi tôi cảm thấy buồn ngủ... Xuống phòng là tôi nằm úp mặt xuống giường... Và Ngủ...
Rồi ngày mới lại sang. Tôi muốn ngủ... Và tôi lại trốn học...
Chiều. Tôi ra quán cafe quen thuộc. Tôi lại gặp nó...
- yêu đương thế nào rồi? Có gái phát là mất tăm. Đ m - nó mang hai cốc cafe ra tới nơi là trách tôi...
- Như *** - tôi cằn nhằn
- Làm sao?
- Hỏi cái ml mà hỏi lắm...
Nó thấy tôi cáu nhặng lên là lại im... Tôi lại ngồi suy nghĩ. Mọi thứ lại miên man...
- Hôm qua bố nó vừa gọi cho tao... - khi cơn tức xuôi xuôi tôi quay sang Nó nói
- Ờ... Rồi sao? - nó nhìn tôi
- Cấm rồi...
- Và mày định làm gì?
- chẳng làm cc gì hết... Bỏ...
- Sao mày không làm mọi thứ tốt hơn? Để người ta thấy mày đáng?
- ....
Hai thằng trẻ trâu ngồi nói chuyện tình cảm. Mà... Ờ nhỉ.... Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ... Cứ khó là tôi lại bỏ cuộc...
Vậy đấy... Mọi thứ giờ mới thực sự bắt đầu....
 
Chap 8


Tối hôm ấy. Tôi trở về nhà. Suy nghĩ là vậy nhưng tôi không biết nên bắt đầu như thế nào nữa...
Sáng hôm sau. Tôi giật mình vì có tin nhắn của số lạ trong giờ học...
- Em xin lỗi...
Tôi biết đó là em mà...
- Sao phải xin lỗi. Em có làm gì sai đâu? Anh mới là người phải xin lỗi em...
- hix. Em nhớ anh lắm...
Tôi an ủi em xong bắt đầu nói em nghe về dự định của mình. Vậy là em thường nhắn tin với tôi một chút vào buổi sáng.... Nhưng có lẽ vẫn chưa đủ. Tuần sau đó nỗi nhớ em cứ mỗi lúc một tăng dần. Bởi ngày nào cũng vậy. Tôi và em thường nhắn tin rất nhiều. Chỉ là vài câu nói đùa, vài lời hỏi thăm, vài câu nhắc nhở rằng
'' trời lạnh lắm. Anh đi học mặc ấm vào''
Hay '' Em chỉ muốn đi học thêm cả tuần ở đó để được gặp anh''
Chỉ đơn giản là vài câu nói vậy mà tôi chẳng thể nào ngưng cái nỗi nhớ em lại....
Em cũng nghỉ học thêm ở chỗ tôi. Còn tôi vẫn phải đều đều. Vì Dự định của tôi là đi học rồi đỗ đạt cao thì may ra tôi mới đàng hoàng bước một chân vào nhà em được... Mà thời gian đâu chờ ai cả... với cái kiến thức mất gốc này thì thật là khó khăn. Tôi toàn phải nhờ nó. Nó thì suốt ngày cằn nhằn
- Ngu đ c đ
Tôi đành phải im thôi vì tôi đang nhờ vả nó mà...
Rồi lại sang tuần mới. Em không còn nhắn tin với tôi nữa. Tôi bắt đầu lo sợ rằng em thay đổi dù cho em đã nói rằng em không có điện thoại để dùng. Nhưng rồi tôi tình cờ gặp em khi đang đi mua quyển sách. Em đi cùng người khác. Giống như lần với nhỏ. Em cười tươi. Tôi bất chợt suy nghĩ
- chả nhé lại một lần nữa...
Tôi nhìn em Từ xa thật lâu. Em vẫn chưa thấy tôi. Vẫn cười. Nhưng cái gì dồn nén quá đều không tốt và tôi thì lại loại nóng tính. Cơn ghen trong tôi lớn dần như quả bóng bay được bơm khí liên tục. Chẳng suy nghĩ thêm nữa. Tôi tiến lại gần... Thấy tôi em chững lại...
- Hóa ra đây là cái bận của em hả? - tôi hỏi em ngay khi lại gần.
- Ơ... - Em không trả lời được lại càng làm tôi khó chịu..
- Đây là bạn của em à? Chào cậu tôi là người.... Bụp...
Thanh niên quay sang em rồi lại quay sang tôi. Nhưng chẳng để cậu ta nói hết câu thì tôi đã cho thanh niên một phát giữa mặt rồi. Em thấy tôi vậy thì giữ tôi lại và đẩy ra nói
- Anh làm gì thế? Anh bị điên à
tôi chẳng muốn nghe nữa. Tôi chỉ muốn ăn thua với thanh niên kia. Đẩy em ra tôi gằm gè
- Ừ. Tôi đang điên đấy.
Thanh niên kia sau phát đấm cũng nhanh chóng đứng dậy. Định ăn thua lại thì có người ra can. Tôi giờ mới để ý có nhiều ánh mắt nhìn về phía này...
- Anh Hiểu nhầm rồi... - Em quay sang tôi giải thích
- Đéo cần. - mọi thứ diễn ra rất nhanh. sau câu nói ấy tôi đẩy em ra quay đầu lấy cái xe và đi thẳng.. Mắt tôi cay xè theo chiều cảm xúc. Vậy đấy. Hai con người. Hai sự việc. Nhưng cùng một kết quả. Tôi vẫn là người ra đi. Một sự không cam chịu xuất hiện trong tôi. Làm sao có thể chấp nhận được khi người tôi yêu vui vẻ cùng người khác ngay trước mặt. Tôi yêu em chân thành đến cái mức tôi vượt qua giới hạn tình dục. Vậy mà nhận lại là sự phản bội... Tôi đi và cứ đi mặc kệ tiếng chuông điện thoại reo đều... Dừng xe lại ở gần công viên. Tôi tắt nguồn. Tôi muốn được yên lặng. Tôi không muốn ai làm phiền... Đây là nơi lần đầu tôi nói yêu em. Ai nói tôi lụy cũng chẳng sai. Nhưng tôi thấy không phục. Tôi ngồi chiếc ghế đá đối diện với nơi tôi và em bắt đầu nụ hôn. Không phải đầu tiên của tôi. Vậy mà tôi vẫn cứ nhớ điều ấy liên tục... Bất chợt tôi thấy mắt cay cay... Lần thứ hai tôi lại khóc vì một người...
Trở về nhà khi trời bắt đầu mưa. Cơn mưa chuyển mùa không quá lớn nhưng đi xe với vận tốc của tôi thì quả thật là rát mặt. Bất ngờ đường trơn. Tôi mất lái rồi chuyện gì xảy ra thì ai cũng hiểu. Đo đường được vài mét thì tôi cũng lồm cồm bò dậy. Con AB sướt sát hết một bên. Tay chân tôi khá hơn cái xe vì mùa đông mặc quần áo dày. Nhanh chóng dựng cái xe lên. Đầu hơi vênh nhưng vẫn đi được (Công nhận là xe AB yếm chắc chắn thật) Nổ máy và đi về nhà. Tắm qua qua rồi rửa mấy vết sướt sát xong tôi lên giường ngủ.
Sáng hôm sau dậy. Đầu óc quay cuồng. Người ngợm rã rời. Cánh tay trái thì gần như nó không muốn nhấc lên. Thế là tôi lại ngủ.
Ngày hôm sau tôi tỉnh dậy thì đang trong viên. Chả hiểu ai đang giữ cánh tay cuả tôi mà tôi chẳng nhúc nhích nổi. Hóa ra là là tôi bị gãy tay và đã được bó bột. Đang ngẩn ngơ thì chị tôi vào. Mang theo cặp lồng cháo.
- dậy rồi à? Còn đau không?
- không. Hết rồi. Mà chị đưa em vào lúc nào thế?
- Hôm qua. Chị thấy xe sướt sát nên định lên phòng hỏi thì thấy em sốt cao. Xong nói nhảm gì đấy... Sợ quá chị gọi xe đưa lên viện luôn...
- Em nói nhảm gì à?
- chịu - chị thoáng ngại... Xong lấy cháo bón cho tôi...
Nằm viện được hai ngày thì tôi được ra. Giờ đi học là do chị đưa đón. Nhỏ thấy tôi băng bó thì thoáng ngạc nhiên. Tôi cũng kệ. Đến lúc hết giờ lại gọi chị.
Từ hôm tôi tắt máy đến giờ vẫn chưa bật lại. Cũng tò mò nên bật lại thì hóa ra là nó gọi. Vậy mà tưởng em. Hụt hẫng. Mà quên Em không có điện thoại mà.... Ấn số tôi gọi lại cho nó...
- alo.... - tôi nói
- mày chết ở đâu rồi? - nó cằn nhằn
- tao bị ngã xe gãy cm tay rồi...
- Ngu. Mày đáng lẽ phải gãy luôn chân đi. Tội đi ẩu
- rủa cc. Làm sao?
- định rủ mày làm bữa mà không nghe máy
- Ờ
- thế nhà mày ở đâu?
- xxx
- chiều ở nhà tao qua
- Ừm
Nghe xong điện thoại thì có tin nhắn. Từ hôm qua. Số lạ. Đúng là cái điều tôi mong chờ. Nhưng tôi lại không biết có nên đọc hay không.... Ngẫm nghĩ mãi cũng ấn đọc... Là của em... Một tin nhắn chia tay... Vậy đấy... Tôi cười buồn... Tôi không nhắn lại...
Trưa chị gọi tôi xuống ăn cơm. Tôi dùng thìa xúc. một tay nên mãi mới ăn xong. Chiều đang nghĩ ngợi thì nó gọi. Nghe xong lại lóc cóc xuống mở cửa cho nó...
- nhà đẹp nhể?
- Ờ...
- xe cũng đẹp nhể? - nó chỉ vào con xe của tôi.
- đẹp cc...
- ha ha...
- vào nhà đi...
Vào đến nhà nó ngó nghiêng các kiểu xong quay ra hỏi tôi
- Mà tự nhiên ngã làm gì mày?
- tao muốn ngã à? Đm
- Chứ sao tự xòe gãy tay?
- .....
Thế là tôi kể cho nó
- Ờ... - nó gật gù
Chị đi làm rồi nên Nó ngồi nói chuyện một lúc xong về để lại túi hoa quả...
Chiều tối chị về sớm. tắm rửa xong tôi lại được ăn cơm chị nấu. Giữa tôi và chị vẫn còn điều gì đó ngài ngại... Ăn mà chỉ nói được vài ba câu về chuyện học hành... Về dự định... Ăn xong tôi ra xem tivi. Lâu phết rồi chưa được xem. Mở hbo với star xem cũng chẳng có gì đặc biệt. Đang định tắt thì chị chạy ra ngồi cạnh dựt cái điều khiển ra mở phim gì đó của hàn quốc. Chán nản nhưng ngoài ngồi xem cùng tôi chẳng biết phải làm gì cả. Được một lúc thì ríu cả mắt. Công nhận mấy bà cô nhà mình xem phim hàn chẳng bao giờ thấy chán. Kịch bản vẫn chỉ có máu trắng, ung thư, mất trí nhớ, rồi tranh giành trái tim người kia. Nhiều lúc tôi còn đoán được kịch bản ấy chứ...
Cơn buồn ngủ kéo đến. Tôi tựa đầu vào ghế rồi ngủ lúc nào không hay. Mở mắt ra thì thấy đang nằm dọc theo ghế. Đắp một cái chăn mỏng. Chắc nặng quá nên chị không kéo được lên phòng. Ngó đồng hồ là 3 h sáng. Cũng đói đói. Xuống bếp ỏm gói mì ăn tạm thì do làm một tay nên cứ loảng xoảng... Lúc sau đang đợi mì chín thì chị xuống.
- Làm gì đấy?
- Em đói. Nên ỏm gói mì...
- Sao không gọi chị
- thôi. Tự làm được mà. Chị đi ngủ đi. Mai còn đi làm...
- Ừm... - Chị nói xong quay đi
- À chị... Em xin lỗi...
- đừng nhắc lại nữa mà...
- Vầng...
Và cái ngu của tôi là gãy tay còn ỏm mì. Xúc có đc tí nào. Xụp xoạp mãi mà được mấy sợi. Định lên phòng ngủ mà lười nên thôi. Kéo chăn mỏng nằm ghế luôn. mấy ngày sau đó đi học về là nó đích thân sang dạy. Thỉnh thoảng lại đưa cả con gấu theo. Cơ mà gấu nó xinh lắm. Đúng là Hotgirl có khác. Hai đứa tình cảm thôi rồi. Đôi khi tôi cũng ghen tị. Giá mà tôi còn em. Em ở cạnh tôi những lúc này thì tốt quá.
Lại vào một buổi chiều. Nó sang
- thay quần áo đi uống cafe mày. Thèm quá - nó nói
- Ờ - gì chứ cô giáo vẫn dạy tôi là học mà chơi. Chơi mà học còn gì....
Ra quán cafe mới mở. Quán này thiết kế đẹp phết. Theo nó nói là ra tham khảo. Tôi cũng chẳng biết để làm gì nên kệ. Kiếm chỗ ngồi đã. Đang uống cốc cafe thì tôi gặp em. Em nhìn tôi ngạc nhiên. Xong cũng vào chỗ ngồi.
- Nhìn cái gì thế mày? - nó hỏi tôi
- Về đi. Tao thấy mệt quá...
- nốt đi. Bỏ phí...
- Về đi. Đm. Lần sau tao bù...
Nó thấy tôi khó chịu thì đi ra ngoài luôn. Tôi đi qua chỗ em. Không nhìn và đi thẳng. Lên xe là hai thằng về nhà luôn. Tôi không biết cảm giác ấy là gì. Nhưng tôi thấy buồn và khó chịu.
Đưa tôi về xong nó cũng đi luôn. Tôi cũng lên phòng và ngủ. Một giấc ngủ khó khăn.
Vừa vào giấc thì có điện thoại của số lạ... Đang vào giấc bị phá nên tôi quẳng cái điện thoại sang một bên. Ngủ tiếp. Tối chị về. Lại được ăn cơm của chị nấu. Tần suất gặp chị nhiều nên giờ mối quan hệ của cả hai cũng được nói là tạm ổn... Câu chuyện đã đi xa hơn một chút...
Sáng hôm sau chị lại đưa đi học. Nhưng đến chiều thì hóng mãi nó không sang. Đang xem phim thì có chuông cổng. Là em...
- Anh...
- Về đi... - không để em nói. Tôi cắt lời...
- Sao không trả lời tin nhắn của em?
- Chia tay thì còn gì để trả lời?
- ...
Em im lặng
- Em về đi...
- Em xin lỗi....
- không sao đâu mà... Tôi quen rồi...
- không phải vậy đâu... Đừng đuổi em nữa... - Em sụt sịt
- không phải là đuổi. Em hiểu mà...
- Anh đã hứa gì với em rồi? Sao anh lại làm thế? Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu...
 
Chap 9


- Anh đã hứa gì với em rồi? Sao anh lại làm thế? Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu...
- Tôi đã hứa gì à? Tôi hứa sẽ bên cạnh em chứ tôi không hứa sẽ nhìn em hạnh phúc bên người khác trong khi em vẫn nói yêu tôi.
Có ai đã từng như tôi không? Cái cảm giác nhận ra chỉ có một mình tự vẽ ra cái khung cảnh hạnh phúc
Tôi định nói thêm thì em ngắt lời
- Anh sai rồi.... Đó là anh trai ruột của em... Không phải như anh nghĩ đâu
Tôi đứng hình. Từ ngày xưa tới giờ tôi mới là người bỏ người khác chứ chưa ai bỏ tôi cả. Nhỏ là người đầu tiên. Và có lẽ điều này làm tôi trở nên đa nghi hơn...
- Em nói gì?
- Đấy là anh trai ruột của em
Tôi nghe rõ mồn một. Tôi không biết nên làm gì cả. Tôi đứng im nhìn nhỏ. Tôi biết tôi sai nhưng nhận lỗi thì lại quá khó. Câu xin lỗi với tôi lúc này như một liều thuốc độc...
- Anh đã hiểu chưa? - Em vẫn nhìn tôi như vậy...
- Ừm... Tôi.. Tôi...
Tôi bí nên cứ ngó linh tinh. Kiếm một câu trả lời tốt nhất cho câu hỏi này...
- Anh còn muốn chia tay nữa không? - Em tiếp tục hỏi...
- à... Ừm...
- Có hay không? - Em nhắc lại...
- Không... Anh xin lỗi... - Câu nói ấy cuối cùng tôi cũng nói ra được... Nhẹ lòng...
Hít một hơi dài. Tôi nhìn em... Giờ mới nhớ em không biết nhà tôi. Đi chơi với nhau bao nhiêu lần Nhưng chưa một lần tôi đưa em về nhà mình. Mọi thứ chỉ kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ cách cái cửa nhà em một đoạn...
- Sao biết nhà anh vậy?
- bạn anh chỉ? - Em thản nhiên
- bạn nào? - tôi ngạc nhiên
- cái anh hôm trước đưa anh đi uống cafe ấy...
Lại là nó. Hẳn nào hôm nay mất tăm. Tôi đang suy nghĩ thì em lại gần hơn. Chạm vào cái tay bó bột...
- Anh ngã đau không? Em xin lỗi... - rưng rưng
- Ừm. Không sao đâu. Gãy xương ống nhanh khỏi mà
Kể ra thì cũng may. Người ta ngã thì bị gãy xương khủy tay nhưng tôi ngã thì lại bị gãy xương cẳng tay. Thế nên khỏi là không bị tật...
- Ừm quên. Vào nhà đi...
- Em phải về luôn đây. Muộn rồi.. Bố mẹ em... - Em nói ngập ngừng..
- À.. Ừ... Em về đi...
Chia tay em xong tôi đứng ngóng mãi đến khi cái bóng khuất dần tôi mới vào. Một lúc sau chị về. Mặt nhìn khó chịu. Chắc do công việc.
- Chị sao thế? - tôi hỏi
- không sao. Lên nhà đi chị nấu cơm - Chị không nhìn tay vẫn làm
- để em phụ - tôi nói tiếp
- không cần mà. Lên nhà đi. Vướng - Chị to tiếng
Vậy là lại lên nhà...
Hôm sau vẫn đi học như thường. Chiều nó lại sang. Tôi gằm gè
- thằng cờ hó
Đang định chửi tiếp thì em vào nên tôi im luôn.
- chửi gì? - nó nheo mắt nhìn tôi
- mày đợi đấy... - tôi lườm nó
- trả ơn tao tốt gớm... - nó lèm bèm
Em sang cứ ngó ngó làm tôi bật cười...
- định ăn trộm gì thế?
- còn ai ở nhà không anh? - Em hồn nhiên hỏi
- không. Chị anh đi làm chưa về...
- Ừm...
- Sao lại sang đây? Không sợ bố mẹ biết à? - tôi ngạc nhiên
- không. Hihi
- thôi. Anh chị diễn tiếp nhé. Tôi bận nhiệm vụ mới rồi. Tôi về đây - nó vừa gặm quả táo vừa nói...
- Ờ. Biến. Không tiễn
- Em chào anh... - Em cười ngượng
- mình bằng tuổi nhau mà. Bạn bè được rồi - Nó nói xong mất hút...
Em thì cười xong quay sang tôi nhìn. Giây phút đó tôi lại được đắm chìm trong ánh mắt ấy. Ánh mắt tôi đã phải chờ đợi bao ngày. Ánh mắt để tôi có thêm động lực học hành hay ánh mắt để tôi có thêm hy vọng. Tôi nhìn em lâu lắm. Em cắn môi. Cái vẻ mặt ấy làm tôi tưởng tượng ra bảo nhiêu điều sai lệch. Bất ngờ em luồn một tay qua eo phải tôi. Khép mình vào đó. Ôm chặt...
- Em nhớ anh lắm. Anh có biết không?
Tôi cũng nhớ em mà. Nỗi buồn luôn đi kèm với nỗi nhớ. Ai nói xa nhau nhưng vẫn vui thì có lẽ họ là người hạnh phúc. Còn tôi chỉ muốn được ở gần em mỗi ngày mỗi giờ phút. Mà kể cả chỉ là vài giây ngắn ngủi tôi vẫn chấp nhận. Vì chỉ ở gần em tôi mới cảm thấy mình không cô độc, trưởng thành hơn và hơn hết tôi được là chính bản thân mình. Khẽ đẩy em ra tôi hôn nhẹ vào đôi môi hồng ấy. Không biết là bao nhiêu lần hay bao lâu nhưng kể cả cho đến bây giờ. Mỗi lần nghĩ về đôi môi ấy. Nụ hôn vụng về ấy là tôi lại nhớ đến vị đường ngọt ngào...
- Anh yêu em...
- Em cũng vậy. Mình cùng cố gắng anh nhé...
- Ừm. - tôi cười xong lại cúi xuống hôn em...
Kéo em ra ghế. Em lại rúc vào tôi. Tựa đầu vào vai. Em nói vậy là để cho ấm. Tôi cười.
- nghiện còn ngại...
- thích nghiện không? - Em đẩy nhẹ. Nhưng tôi nhanh tay kéo lại...
- không mà....
Nhưng tôi không biết nên cảm ơn hay trách cái tay gãy này nữa. Nó giúp tôi tìm lại em Nhưng lại không cho tôi tiếp tục làm gì với em ngoài hôn cả. Tiếc thật. Em thấy mặt tôi buồn buồn thì hình là hiểu vấn đề luôn. Em Thì thầm..
- khỏi nhanh đi... - nói xong em nháy mắt một cái làm tôi cứ ngơ ngơ... - mà anh có nhớ cần phải làm gì nữa không?
- Làm gì? - tôi ngạc nhiên
- đi xin lỗi... - Em nghiêm mặt
- À à... - tôi gật gù
Vậy là ngay hôm sau tôi chính thức gặp anh rể tương lai. Ngại, ngượng vì cái tội trẻ trâu. May mà hắn dễ tính chứ không thì tôi lại có thêm một người phản đối... Hôm đấy đi ăn. Hắn mời rượu làm tôi chẳng dám uống vì bị em lườm... Nhất quyết là
- khi nào khỏi mới cho uống
Nguyên văn câu nói của em đấy.
Từ sau hôm đó, tôi và em lại yêu. Tôi cũng dần có lại những ngày tháng êm đềm. Không nhắn tin nhiều nhưng tôi tin tưởng vào em. Mặc dù Vẫn lo lắng lắm chứ. Thỉnh thoảng em lại trốn sang nhà tôi và tôi thì lại được thêm những nụ hôn ngọt ngào...
Nhưng... Lại là nhưng. Giá mà cuộc sống không có từ nhưng hay ít nhất cuộc đời của tôi không xuất hiện từ này.
Hôm ấy tôi vẫn nhớ đó là một ngày giữa tháng một. Lại sắp tết rồi.
Nhưng tôi thấy không khí vẫn bình thường quá. Tết bây giờ chẳng như xưa. Cái ngày còn nghèo khó thì cứ đến tết mới có bánh kẹo để ăn. Lũ trẻ trong xóm cũ toàn rủ nhau đi bộ xem pháo hoa rồi nhặt cái tàn pháo về đốt. Cháy đẹp phết.
Miên man mất rồi. Trở lại nhé.
Lại sắp tết rồi. Chị hình như bận bị nên nhiều hôm tôi toàn gọi nó với ny nó sang nấu cơm ăn. Mà kể ra từ ngày chị có thái độ khó chịu với tôi đến hôm nay thì vẫn chưa có gì thuyên giảm. Chị im lặng hơn. Ấy vậy mà ngày ấy tôi có nghĩ tới đâu. Việc nhớ em đã chiếm gần như hết toàn bộ thời gian của tôi rồi... Tối ấy chị về nhà trong tình trạng say bí tỉ. Mà cái tay tôi thì gãy một rồi. Sức đâu ra mà bê chị lên phòng. Nên thôi để tạm ở ghế. Lấy cái khăn ấm lau qua mặt với chân tay chị rồi kéo cái chăn xuống đắp. Để một cốc nước ở bàn và bật đèn ngủ đủ để nhìn thấy. Định lên phòng ngủ mà sợ chị đêm lạnh nên tôi lấy cái chăn ra ghế khác ngồi xem tivi. Đằng nào mai cũng chủ nhật. Vừa xem vừa lấy bao thuốc ra hút. Tôi chẳng nhớ xem phim gì nữa. Nhưng cũng Khá kịch tính. Đang nhập tâm thì tôi nghe tiếng chị...
- Khoa...
- Sao chị... -tôi trả lời theo quán tính... Nhưng rồi lại im lặng. Tôi gọi lại chị thì cũng không có tiếng trả lời. Chắc chị mơ. Nhưng mơ cái gì mà gọi tên tôi nhỉ? Thế là bao nhiêu suy nghĩ lại hiện ra trong tôi.lẽ nào...
Tôi quay lại nhìn chị. Con người đã làm tôi đi quá giới hạn tưởng chừng như đã quên thì giờ đây lại làm tôi phải suy nghĩ... Nghịch lý quá...
Mấy ngày sau đó, tôi đã phải so sánh giữa chị và em. Dù không chắc chắn về chị nhưng tôi vẫn lấy em ra để so sánh. Hai con người. Một thì bị gia đình phản đối. Một thì bị toàn xã hội phản đối. Dù gì thì vẫn phải chui lủi để yêu...
Rồi tết cũng đến. Ông bố tôi cũng về. Ba bố con lại cùng nhau đón tết. Nhưng sáng hôm mùng hai có một anh vào nhà chơi. Anh ta nói là bạn của chị. Tôi hiểu rằng Chỉ có thể là ra mắt thôi. Tôi nhìn chị. Hụt hẫng. Thất vọng. Chẳng biết có kèm theo cảm giác gì không nhưng tôi thấy khó chịu lắm. Chị cũng nhìn lại. Tôi rời khỏi ánh mắt ấy rồi đi lên phòng vệ cho ông bố gọi suốt cả buổi trưa tôi cũng không thèm xuống. Rồi tôi cũng chìm vào giấc ngủ
Chiều tỉnh dậy vì thèm thuốc. Tôi cố leo lên cái mái thượng để ngồi làm một điếu. Khi buồn người ta chỉ muốn ở một mình và tôi cũng vậy. Cái hơi thuốc làm người tôi nhẹ đi. Cảm giác phê là tất cả những gì tôi nhận lại... Secret love... Tôi sẽ bắt đầu như thế nào đây? Tôi sẽ phải làm gì đây? Hàng vạn câu hỏi trong đầu tôi lúc ấy. Khó khăn...
Rồi cái tết cũng qua. Trở lại với em mà tôi cứ nghĩ về chị. Nhiều lúc đi cạn em là tôi lại tưởng tượng ra chị. Tôi tham lam quá chăng? Có lẽ tôi sẽ bắt đầu lại với em và một lần nữa tôi sẽ phải tránh xa chị.
Ngày tháng lại trôi qua. Tôi im lặng và chị cũng vậy. Chẳng ai nói với ai điều gì. Đôi khi tôi thấy áp lực về điều đó. Tay tôi cũng đã khỏi. Xe đã sửa nên không cần phải làm phiền chị nữa. Em thỉnh thoảng vẫn sang nhà. Vẫn dừng lại ở nụ hôn. Tôi chưa bao giờ đi quá.
Rồi lại sang tháng ba. Tình cảm giữa em và tôi vẫn vậy. Em vẫn đáng yêu như ngày đầu tiên tôi gặp. Hôm ấy trời mưa khi tôi đèo em đi chơi. Cả hai cùng ướt đến lạnh run người. Đưa em về nhà tôi bật nóng lạnh đưa em bộ quần áo thể thao rồi đẩy em vào trước. Em tắm xong run lập cập. Tôi lấy cái chăn mỏng cho em cuốn và kéo lên phòng rồi mới xuống tắm. Tắm xong tôi lao thẳng lên giường ôm em. Nhìn em giãy giụa làm tôi buồn cười. Rồi mọi thứ cũng chậm lại. Tôi nhìn em. Cúi xuống từ từ. Em đáp lại. Tôi cúi xuống hôn vào cổ rồi tai em. Cái tay theo bản năng luồn vào trong áo. Cảm nhận vòng một của em không phải vừa càng làm tôi kích thích. Tôi điên cuồng hơn. em cũng chẳng phản đối. Tôi cởi cái áo ra rồi cởi luôn cái áo em. Hôn nhẹ vào ngực. Em hơi ưỡn lên. Rồi điều gì cũng phải đến. Hành trình bắt đầu.
- cho anh nhé...
- ưmm... Của chồng đấy... - lần đầu tiên em gọi tôi là chồng...
 
Chap 10


Nếu ai đó hỏi rằng tôi mất em như nào? Tôi sẽ quay đi và không bao giờ nhìn lại. Nhưng nếu ai đó hỏi tôi rằng đã yêu em như nào? Thì tôi sẽ ngồi xuống và kể lại. Từng chút.... Từng chút một...

- ưmm... Của chồng đấy - Em nói mà mặt ửng hồng. Tôi nhận ra rõ cái sự ngượng ngùng của em khi ấy. Đơn giản lắm. Lần đầu tiên của em mà...

Thế rồi tôi với em hòa làm một. Khi tôi tiến vào cũng là lúc em nén tiếng nấc ở cổ họng. Chắc là đau lắm... Nhìn em vậy tôi lại không nỡ... Nhưng em... Một lần nữa kéo tôi xuống...

- vợ không sao đâu...

Những ngón tay lại đan vào nhau... Nhịp thở cũng vì thế mà đứt quãng. Tôi luồn sâu những ngón tay vào mái tóc của em hít hà cái mùi thơm nhè nhẹ ấy. Và đó cũng là thói quen của tôi mỗi khi gần em... Cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp...
Nằm xuống cạnh em. Chắc em mệt nên gối đầu vào tay tôi ngủ ngon lành. Đợi em vào giấc tôi đi tắm qua. gọt vài quả táo rồi xem tivi. 4h chiều em dậy. Chẳng biết lấy đâu ra bộ đồ nỉ của tôi. Nhìn cái dáng đi của em làm tôi bật cười. Em thì cứ nhăn mặt dứ dứ nắm đấm. À quên. Còn cái ga giường nữa. Thay cái mới quá. Tôi lên phòng gấp cái ga giường lại rồi xuống phòng vệ sinh đợi em mở cửa. Em vừa mở cửa ra là tôi sốc em lên hai tay luôn. Đưa em ra ghế ngồi mà em cứ cười ngượng... Hôn nhẹ vào môi em và đặt xuống ghế...

- Ăn táo này...
- Vâng...
Cuộc sống đơn giản chỉ cần có vậy thôi. Giá mà... Ừm... Giá mà...
- Chồng ơi.. - đang suy nghĩ thì em gọi
- ơi vợ...
- Chồng phải dạ chứ
- À.. À... Dạ...
- Hihi... Chồng đừng rời xa vợ nhé!!
- không bao giờ...

Những ngày sau đó tình cảm của tôi và em lại sang một trang mới....
Đôi khi tôi nghĩ. Cuộc đời. Đôi khi là những từ nếu. Ví dụ như nếu bạn không làm điều này thì sẽ ra sao? Thế đấy... Còn với tôi... Nếu như tôi không quen em thì có lẽ cái mặc cảm tội lỗi này sẽ không bao giờ khiến tôi phải suy nghĩ. Em là một cô gái mạnh mẽ trong công việc nhưng trong tình cảm thì lại đối nghịch hoàn toàn. Em gần như lụy tôi hơn. Tôi nhận thức được điều ấy nên nhiều hơn một lần tôi đã phải nắm chặt tay em và bảo rằng.

- Hãy cứ là vợ. mạnh mẽ như trước. Đừng bao giờ cho chồng cảm thấy vợ yếu đuối. Chồng sẽ hư đấy...

Nhưng đâu lại vào đấy. Em đối với tôi không chỉ là tình yêu đơn thuần. Đó còn là tình thương mù quáng. Vậy mà ngày sau ấy tôi lại nhận ra tình cảm của mình dành cho chị không vơi bớt đi chút nào. Tôi Có quá sai lầm không? Chẳng ai là người khơi dậy nhưng ai cũng hiểu.... Phải bắt đầu như nào nhỉ?

À... ghen... Hmm... Con người khi ghen là họ đã yêu. Vì yêu nên mới ghen là chuyện thường ở huyện thôi. Ai chẳng vậy. Từ ngày cái ông anh kia về nhà tôi ra mắt thì ánh mắt tôi và chị gần như không còn dùng để nhìn nhau nữa. Tôi cố gắng toàn bộ thời gian ở nhà là ở trên phòng để tránh mặt chị. Cũng có thể là tôi đang ghen nhỉ. Nhưng tôi không muốn gặp chị. Một cái gì đó bực bội trong tôi. Trong mơ chị gọi tên tôi nhưng rồi lại đưa một người về ra mắt. Tôi chẳng hiểu chị đang nghĩ gì nữa. Muốn tránh tôi thì đâu cần làm vậy. À quên chị tôi đến tuổi lấy chồng rồi mà...
Một buổi chiều. Hôm nay tôi được nghỉ học thêm... Chị cũng ở nhà. Đang ở trên phòng làm bài tập thì tôi nghe tiếng xe máy. Không phải em mà là anh chàng hôm tết. Tôi thở dài. Gấp quyển vở lại và đi ra ngoài.

- chào em - tiếng anh chàng chào tôi khi thấy tôi đi qua

- vầng. Chào anh - tôi không nhìn. Leo lên con xe và đi thẳng ra ngoài... Tôi cứ đi vòng vòng vô định. Đi theo cảm giác lạ lẫm từ cánh tay sau những ngày phải bó bột. Chẳng biết là bao lâu nay như nào. Nhưng điểm dừng cuối của tôi là ở gần nhà em. Có lẽ em đi học chưa về. Ngôi nhà đóng cửa im lìm. Tôi phi xe ra bờ hồ. Dựng xe rồi đứng sát lan can cái đoạn ít người qua lại. Hít một hơi dài. Đâu đó là tiếng lạch cạch của mấy ông lão ngồi đánh cờ... Trời cũng chuyển sang gam màu lạnh...
- Tối rồi... - Tôi tự nhủ... - Về thôi...
Về đến nhà. Tôi thấy chị đứng ở cổng ngóng ai đó. Có lẽ chẳng phải tôi. Tôi đi vào. Dựng xe. Và đi vào nhà cứ như một cỗ máy đã được lập trình sẵn vậy... Chắc vừa kịp lúc anh ta về... Tôi cười khẩy...
Cơn đói bắt đầu đến. Tôi vào bếp thì thấy mâm cơm đã hơi nguội.... Chả lẽ... Chị đợi tôi... Suy nghĩ thì nhiều lắm nhưng cơn tức trong tôi vẫn còn. Đang định ỏm gói mì ăn thì có tiếng nói của chị

- Ăn... cơm đi...

Câu nói ngắt ngứ của chị làm tôi giật mình. Lâu lắm rồi tôi mới lại được nghe chất giọng ngọt ngào từ đôi môi ấy. Cơn bực bội trong tôi như dịu xuống. Nhưng vẫn chưa đủ làm tôi dừng lại cái suy nghĩ trốn tránh chị. Tôi đang ghen mà... Dù có là gì của nhau đâu...

- Em không đói. Chị ăn đi...

Tôi thấy chị thoáng chững lại. Tôi làm chị buồn sao? Chẳng phải chị đã có người khác còn gì? Nhiều lắm... Nhiều hơn một câu hỏi tôi vẫn tự đặt ra cho mình mỗi lần thấy chị như vậy... Tôi đi thẳng lên phòng thì một lần nữa lại là chị...

- Khoa...

dừng lại một chút rồi tôi đi tiếp...
Trời tháng ba. Thời tiết ấm dần theo thời gian... Tôi leo lên sân thượng. Như mọi lần. Một bao thuốc và tựa lưng vào tường suy nghĩ. Mông lung lắm. Bỗng tôi nghe thấy tiếng bật điện từ phía lan can phòng chị. Nhỏ thôi... Tôi cúi xuống nhìn... Chị đang chống tay vào lan can... Thở dài... nhìn lên bầu trời... Tôi cứ nhìn chị... Bất chợt chị nhìn lên phía tôi... Hai ánh mắt chạm nhau... Cứ như vậy... Tôi không muốn dừng lại... Tôi thấy ánh mắt chị hơi hoen đỏ... Chẳng suy nghĩ nhiều... Tôi nhảy xuống... Chạy về phía phòng chị... Chị nhìn tôi ngạc nhiên khi tôi đứng trước mặt... Chẳng suy nghĩ nhiều tôi lao về phía chị... Ôm chặt... Chị ngỡ ngàng... Rồi cũng ôm chặt lại... Tôi đẩy chị ra... Hôn nhẹ vào môi chị... Không có sự chống cự... Tôi hôn sâu hơn... Lùa cái lưỡi vào trong... Chị bắt đầu đáp lại... Tay luồn qua eo tôi... Ôm chặt... Hơi thở cả hai càng ngày càng gấp gáp. Cái áo của chị đã bị tôi nhanh tay kéo lên. Tôi đẩy chị ngã xuống giường. Nhanh chóng đè lên rồi hôn vào đó. Chị rên nhẹ... Mọi thứ cứ đi xa... Xa hơn... Rồi cái hành trình luẩn quẩn ấy bắt đầu... Chị cố nén tiếng rên bằng cái cắn môi. Tay bấu chặt vào lưng tôi... Chẳng thấy đau gì cả... Tôi nhịp nhanh hơn... Chị bật ra tiếng rên khẽ...

- A... Anh...

Tôi nghe rõ tiếng anh. Mặc dù rất nhỏ của chị. Tôi hăng hơn... Và điều gì cũng phải đến...

Tôi nằm xuống cạnh chị... Thò tay cho chị gối đầu... Chị thở đều rồi chìm vào giấc ngủ... Tôi suy nghĩ một lúc rồi cũng chìm vào giấc ngủ... Tôi sẽ phải làm gì cho những ngày về sau đây? Còn em nữa?

Nửa đêm tỉnh giấc vì có cái gì đó nhột nhột ở má... Hóa ra là chị đang hôn tôi... Tôi mở mắt... Nhưng trong cái bóng tối ấy chắc chị chưa nhận ra tôi tỉnh... Tay chị vòng qua eo tôi... Áp sát... Tôi cảm nhận được cái hơi thở thơm tho của chị... Nhẹ nhàng gấp cái tay chị đang gối vào. Khuôn mặt chị sát lại hơn. Chị giật mình vì biết tôi tỉnh... Đầu chị hơi ngửa lại phía sau...

- bắt quả tang nhé... Lợi dụng à? - tôi đùa
- lợi dụng gì?
- tự biết...
- không biết...

Mấy câu trả lời không đầu không đuôi làm tôi và chị cùng cười. Bỗng chị nói...
- Mình như thế này là sao?
- .... - im lặng. Tôi không trả lời... Là loạn luân chứ còn gì nữa...
- nghịch lý - Chị tiếp tục...
Không để chị nói thêm câu nào nữa. Tôi kéo chị lại gần. Nhận ra chị đang khóc. Giọt nước mắt rơi xuống cánh tay tôi...
- Em xin lỗi...
- còn là chị em nữa sao?
Lại một lần nữa tôi chững lại...
 
Chap 11



Nắng sinh ra là dành cho em... Nhuộm màu ấm áp... Và tô môi em thật xinh...

- còn là chị em nữa sao?
Tôi lại thêm một lần nữa chững lại... Những gì chị nói hoàn toàn là sự thật. Dù đôi khi sự thật mất lòng... Tôi cứ im lặng ôm chặt chị. Chẳng biết làm gì hơn ngoài siết chặt vòng tay lại.... Từ từ tôi chìm vào giấc ngủ. Giật mình tỉnh giấc khi kim đồng hồ chỉ ba giờ sáng và ngoài kia đang mưa. Chị vẫn đang ngủ. Tôi chợt nghĩ Sau bao nhiêu ngày tháng cả hai im lặng thì bây giờ lại là những giây phút êm đềm thật. Tôi biết sẽ có nhiều hơn những giông bão ập đến nhưng... Có chị ở bên... Ngay lúc này... là một điểm tựa cho tôi vượt qua. Nhẹ nhàng gỡ tay chị đang ôm tôi. Hôn nhẹ đôi môi ngọt ngào ấy. Tôi thì thầm.. Không biết là tại sao nhưng tôi muốn vậy...
- chúc một ngày tốt lành...
Bất chợt cái mi mắt ấy mở ra. Tôi biết là mình đang hớ nên định chạy vào phòng vệ sinh thì có cánh tay kéo lại...
- Đi đâu?
- Ừm... Ờ... Vệ sinh chứ đi đâu nữa...
- hì hì... Cảm ơn...
Nhìn chị cười khúc khích mà tôi thấy bình yên đến lạ. Không như hôm qua...
- Anh ơi... - tôi gần như không tin vào tai mình nữa... Đó là cậu nói của chị...
- ..... - Tôi cứ tròn mắt nhìn...
- Sao? Không được à? - Chị lại buồn...
- được mà... Được mà... - Tôi cuống..
- không thích thì thôi... - Chị dỗi... Quay lưng về phía tôi...
- Ơ... Được mà... - Tôi cố gắng bào chữa... Lay lay chị... Nhưng cái mùi hương của chị lại làm cái thú tính trong tôi trỗi dậy. Chị nhận ra. Chị đẩy tôi ra và đi vào phòng vệ sinh làm tôi ngẩn ngơ...
Tôi xuống nhà làm bữa sáng. Lâu rồi tôi chưa vào bếp. Bữa sáng diễn ra mà chị vẫn cứ im lặng gườm gườm. Vậy đấy, con gái dỗi thì biết rồi đấy. Muốn nghe dỗ dành mà thái độ thì phát khó chịu. Ấy thế mà con trai vẫn phải chịu đựng... Tài thật...
Bắt đầu một ngày mới. Đi học như bao ngày. Tôi chợt nhớ về em. Chị hình như chưa biết tôi yêu em. Tôi sẽ phải làm gì với chị và em? Tôi... Muốn có cả hai...
Cơn mưa buổi sáng rả rích mãi chẳng ngớt kéo dài tới tận buổi chiều. Tôi cứ nghĩ mãi rằng không biết nên bắt đầu với em ra sao. Tôi sẽ nói rằng tôi và em không hợp như bao mối tình khác hay tôi sẽ tiếp tục lừa dối em. Và tôi đang có ý định tiếp tục lừa điều ấy. Tôi về nhà nhiều hơn nhưng vẫn tranh thủ với em. Những cảm xúc trong tôi với em vẫn vậy và tôi không muốn dừng lại. Nhưng Cuộc đời thường không như mong đợi. Ai có số hưởng chứ không phải là tôi rồi... Đó lại là một chiều mưa. Tôi và chị vẫn bình thường. Chị đã hết dỗi. Vẫn xưng hô chị em. Hôm ấy tôi đưa em đi chơi vì em bị trùng lịch. Đưa em đi quán ăn nhẹ và hai đứa cùng đi xem phim. Trên đường đi em ôm sát tôi hát bài gì đó. Em hát không được hay nhưng tôi vẫn thích. Rồi em thủ thỉ rằng em yêu tôi nhiều lắm... Tôi bất ngờ thấy xấu hổ với niềm tin em đang dành cho mình... Tôi vẫn cười. Nhưng tôi không ngờ rằng tôi gặp chị. Tôi nhận ra rõ ràng cái vẻ mặt ấy của chị. Tôi nói với chị hôm nay tôi đi học. Nhưng thực tế là tôi đang đưa em đi chơi... Tôi lướt nhanh qua chị... Để tránh xa cái ánh mắt đầy trách móc ấy...
Đến rạp phim mà lòng tôi cứ nao nao. Không biết tôi nên giải thích với chị ra sao nữa. Em thì nhìn tôi ngạc nhiên
- Chồng sao thế?
- Có sao đâu. - tôi cười để che đi cái sự dối trá của chính bản thân mình...
- Chồng mệt à? - Em vẫn hỏi...
- không... Chồng không sao mà... Đi xem phim thôi. Tới giờ rồi...
Thế đấy. Em vẫn thế... Vẫn yêu và tin tưởng tôi thế đấy... Làm sao tôi có thể nói rằng tôi đã thay đổi rất nhiều... Rằng tôi yêu chính chị gái của mình và tôi muốn dừng lại... Tôi nợ em nhiều hơn một câu xin lỗi... Nhiều hơn một ân tình...
Hết phim tôi đèo em về. Vẫn dừng xe cách cửa nhà em một đoạn... Em hôn nhẹ vào má tôi rồi chạy vào nhà...
Trở về nhà. Ngôi nhà vẫn im lìm như chưa có ai về từ lúc tôi đi. Lấy cái điện thoại gọi cho chị. Thuê bao... Tôi không biết nên làm gì nữa. Không biết đi tìm chị ở đâu. Chỉ biết dắt xe vào nhà và chờ đợi... Đến đêm chị mới về trong tình trạng say rượu và phải để một chị khác đưa về. Tôi chạy ra đỡ chị thì chị chỉ thẳng tay vào mặt tôi và nói
- cút đi. Đồ dối trá. Biến đi. Tôi không cần. Đi ra - câu nói của chị làm tôi khựng lại... Chị bạn kia chắc chưa hiểu nên chỉ biết cười trừ. Tôi Sau một lúc đứng đó thì vẫn quyết tâm ra đỡ. Chị vẫn lẩm bẩm đẩy tôi ra nhưng sức chị thì không lại tôi rồi. Đưa chị lên phòng thì chị bạn kia cũng về luôn. Thầm cảm ơn rằng chị tôi có những người bạn tốt. Chứ nếu có ai đó lợi dụng chị lúc này thì tôi không biết phải làm sao nữa. Chị đã dần chìm vào giấc ngủ. Tôi lấy khăn mặt cùng chậu nước ấm ra lau mặt chân tay cho chị rồi cũng về phòng ngủ vì chị chẳng muốn thấy tôi đâu. Nhưng lúc tắt đèn để đóng cửa tôi bị va vào kệ sách của chị. Và trong lúc nhặt chúng lên thì tôi lại thấy cuốn sổ màu trắng. Một cuốn sổ rất đẹp. Nó tinh khiết như chính chị tôi vậy. Tôi bắt đầu tò mò về nó. Và như một lẽ thường tình là tôi sẽ đọc. Ra là nhật kí của chị....
Nhật ký, ngày tháng năm....
Hôm nay mình đã có thể khẳng định rằng mình thích nó. Đứa em trai của mình. Thật xấu hổ nhưng mình không dừng lại cái cảm xúc ấy. Thật khó chịu....
Điều này làm tôi bất ngờ... Chị Đã... thích tôi từ rất lâu rồi... Nhưng có điều còn làm tôi bất ngờ hơn. Tôi và chị cùng cha khác mẹ... Vậy mà tôi không biết... Hóa ra khi sinh được chị thì bà ấy cũng trút bỏ hơi thở cuối cùng... Hóa ra từng ấy năm chị chịu đựng thiệt thòi hơn tôi vì mẹ tôi không phải mẹ của chị... Tôi cứ đọc từng dòng một. Thấm... Tôi thấm dần cái cảm xúc của chị ngày ấy. Từng chút tủi thân mà chị không được nhận... Từng chút để hiểu ra cái tính cách hiền lành chịu đựng của chị... Tôi thương chị nhiều... Sao chị cứ giữ cái nỗi buồn ấy cho riêng bản thân mình chứ. Chị nói ra có phải tốt hơn không!!!!
Gấp quyển nhật kí của chị lại mà mắt tôi cay xè... Ngay lúc này tôi chỉ muốn nằm cạnh chị. Ôm cái thân hình nhỏ bé ấy lại để bù đắp lại tất cả những gì chị đã mất... Tôi sẽ dừng lại với em....
Tuổi 18... Ai nói rằng tôi bồng bột cũng được... Nhưng tôi yêu cô gái này...
Trở lại giường. Chị vẫn đang thở đều. Thò cánh tay qua cho chị gối. Kéo chị gần hơn. Nhưng rồi...
- ọe... - Chị nôn...
Tôi để chị nôn hết. Vỗ vỗ vào lưng... Chị chống tay ngồi dậy... Nôn xong và bắt đầu thấy sự xuất hiện của tôi chị đẩy tôi ra. Lườm...
- Biến đi. Đồ dối trá...
- .... - Tôi im lặng
- Đi về đi. Cút đi...
- ....
Chị bắt đầu khóc. Tôi cứ ngồi đấy nhìn chị. Chị khóc một lúc thì dịu lại. Tôi kéo chị lại gần...
- Xin lỗi... Nhưng để cõng sang phòng bên kia ngủ đã. Mai nói chuyện...
Chị vẫn cố gắng chống cự nhưng sức chị yếu lắm. Tôi cõng chị sang phòng tôi. Lau mặt, Để chị ngủ rồi quay lại dọn phòng chị... Lâu lắm rồi tôi mới phải dọn dẹp phòng... Tôi cứ mải mê những thứ phù du với cái lý do tuổi trẻ để bây giờ đã lỡ mất bao nhiêu thứ... Học hành chẳng ra gì... Gia đình thì chẳng đâu vào đâu... Đừng như tôi thời điểm ấy nhé!!!
Dọn dẹp xong xuôi tôi quay lại phòng mình xem chị ra sao rồi xuống ghế ngủ. Sáng tôi đặt báo thức nên dậy sớm. Chuẩn bị bữa sáng cho chị xong là lên con xe máy đi học. Và hôn này tôi sẽ kết thúc với em...
Tôi hẹn gặp em vào buổi chiều. Qua cô bạn của em. Vẫn như mọi lần. Em vẫn xinh trong bộ đồng phục. Vẫn cười tươi như thấy tôi... Bất chợt tôi thấy buồn... Tôi không biết bắt đầu từ đâu cả. Em ngồi xuống đối diện với tôi nhìn nhìn...
- Có chuyện gì gấp thế ạ...
- .... - Tôi im lặng nhìn em thật lâu. Để lấy thêm dũng khí... để chắc chắn rằng quyết định của mình là đúng...
- Mình chia tay đi...
Em ngạc nhiên nhìn tôi. Như không tin vào tai mình. Không tin cái người đã từng hứa hẹn với em đủ điều để rồi giờ lại là kẻ nói chia tay trước...
- Anh... Anh nói gì?
- Mình chia tay đi... - tôi nhắc lại...
Em im lặng....
- Em hiểu rồi... - nói xong em đứng dậy đi ra ngoài luôn...
Lúc ấy Tôi không hiểu sao em không hề trách tôi đến nửa lời. Không một tin nhắn hay một cuộc gọi rằng tôi là đồ tồi. Dối trá. Phản bội hay bất kì điều gì đó tương tự. Nhưng mãi đến sau này tôi mới biết rằng. Khi nỗi đau đã đi quá giới hạn thì con người thường im lặng...
Tôi trở về nhà với tâm trạng của một người gần như đã mất đi mục đích. Chị hình như đi đâu đó. Mở cửa phòng. Căn phòng màu xám vẫn vậy. Chẳng có chút gì thay đổi. Tôi nằm úp xuống giường chìm vào giấc ngủ. Còn chị nữa.... Nếu chị không chấp nhận lời xin lỗi của tôi thì sao?
- Thôi mặc kệ... Ngủ đã - tôi tự nhủ rồi khép mi mắt lại...
 

Bình luận mới