Tình Tai 1

  • ACHECKERVIET.CYOU là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay
12
0
TÌNH TAN 1

Đó là tình yêu dẫn đến hôn nhân, các anh chị mặt lzồn trâu ạ.

Hồi đó tôi 3 mấy rồi, kể như hết-vị, cô người yêu ( tôi xin gọi là cô 17) lúc đó nó bỏ tôi cmnr, tôi chán chán là, thi thoảng đá phò nhúc nhắc, kể cũng đéo đến nỗi nào, cuối tuần rủ mấy anh bạn đéo có vợ cũng, đi Đồ sơn cắn ngao sò đá vài choác diệu, rồi đi chọn 1 cô giao cấu, rồi laị diệu, rồi lại giao cấu, sau đó có thể ngủ hoặc diệu, rồi, như anh chị đoán đó, lại giao cấu.
Hôm sau mệt phờ. Liêu xiêu về lại hanoi cày bừa!!! Lúc nào cạn tiền lương thì nhịn, bí quá quai tay phát.

Hồi đó cũng tính chuyện nếu ế quá thì địt mẹ rủ 1 cô phò cưới, địt mẹ 1 niều 3 bảy cũng niều, tôi có đến nỗi đéo nào, phò mà nhìn tôi là ưng, tôi lại có công việc tử tế, nhà cửa đàng hoàng, ấy là cứ tính liều thế.

Gần nhà tôi cũng có 2 con mặt liồn, 1 con thì hồi cãi nhao với cô 17, tôi cũng đưa đón hẹn hò, uống bia cà phê vườn mút lưỡi bóp ty chưa kịp sờ *** thì nó vay tôi 2 triệu rồi đến giờ (3/2013) chưa giả, địt mẹ con này tôi cay nó rất, tôi mời nó đi ăn nhà hàng nem đéo gì ở Đế hắc mai, ngụ ý chỉ tôi với nó, lúc đón hóa ra nó dẫn theo 1 con bạn nữa, tôi ăn mà đắng hết miệng, ko khác gì ăn cứt, tự nhiên phải trả tiền cho con mặt *** kia tôi đéo cáu lắm, nhưng trò-chuyện gượng gạo làm tôi phát điên, hỏng mẹ bữa tối.
(địt mẹ con mặt lônz có đọc thì liều-liệu giả mẹ bố tiền đi nhé).
Còn 1 con mặt lônz khác hay chiện với con 2củ, (chắc con nài nghe con kia xúi rằng thằng Pín dại gái dễ vai tiền lắm?) khi tôi đang chơi võ lâm ở quán nét thì nó đến khều vai tôi bẩu muốn nói chuyện, của đáng tội con này xinh, nhưng tôi chưa hề cầm tay sờ ***, tưởng chuyện gì hóa ra vay 2 triệu cũng, hơ hơ dcm tmđ ( thế mới đen) tôi hết tiền cho nó vay nam tram, nó cũng tới giờ này( 3/2013) chưa giả, biết thế lúc đưa tiền cho nó tôi móc lốp phát ( địt mẹ con mặt *** này có đọc thì cũng liều-liệu mà giả bố cũng địt mẹ chúng mài).


Địt mẹ 2 con này bố mài thù chúng mài đến hết cuộc đời nài, hoặc cho tới khi trả tiền tao!!!


Còn 1 con nữa cũng ọ ẹ mượn tôi cái khoan bê tông, giá thử cho nó mượn thì chắc nó bùng nốt, thằng đệ Ỏn đến nhà nó chơi tả lại vào bếp nhà nó có đúng 1 cái nồi, lấu cho tất cả các món, thế thì đéo cần cao đoán cũng biết mượn đc khoan của tôi nó sẽ bán mẹ, mai-thay, tôi chối.

Địt con mẹ nó chứ mai mai là!!!


Tiếp chiện tình yêu hehe

Hồi đó tôi dính vào võ lâm triền kì, làm về là cắm đầu vào trò đó, hết liên đấu đến đánh chiếm thành, rồi săn boss, tôi là Cái bang cưới mẹ 1 con Nga mi trên mạng cho vui, hóa ra dễ đéo chịu, đến Giang Tân thôn nộp cho thằng cẩu già dâu dài chục vạn lạng, nó bảo, chúng mài thành vợ chồng, tặng luôn cái nhẫn đểu dcm, cưới ảo nhanh đéo chịu, tôi ruột bẩu phổi địt mẹ giá cưới thật thế nài thì phê he he.

Sau mê chơi quá tôi mua mẹ 1 mái tính rồi nối internet về nhà, thế là tôi chúi đầu vào, mẹ tôi ưng vì tối không thấy tôi đi chơi, bố tôi thì bảo nó đéo chơi tối thì khi nào mới lấy đc vợ, mẹ tôi lại lo lo là!!!

Tôi, nhờ hồng phúc tổ tiên để lại, xin đc việc vào 1 cơ quan ngoại giao của Tây lông, tôi làm nái xe, kiêm thay bóng điện, kiểm tra an toàn bình cíu hỏa, ghi số điện, sửa mái bơm, thông bể phốt, đại loại thế.

Lần đầu tôi nhìn đc cục cứt ngoại là do cái toa lét nhà Tây tắc mẹ, chúng gọi tôi đến thông, gớm cứt to to là, tôi hết sức trầm trồ!!!

Hồi mới vào làm, nhìn thấy Tây là tôi chết khiếp, tôi coi đứa đéo nào cũng là sếp, gớm địt cụ chúng nó mát(eyes) chúng cứ là xanh lè lè, niếc phát hết mẹ hồn, tôi hồi đó lương đc 500đô/tháng, 1 khoản tương đối dcm, mất việc cái thì đi ăn cắp, thành thử cứ mát xanh là tôi tởn. Sau mới hơi quen-quen.

Buổi sáng, thời sa-cơ tôi thường dặt-dẹo ra quán diệu lòng lợn đầu làng uống vài li bốc phét tý tý ( đôi khi hứng khởi chém đến trưa luôn) sau đó ra quán nước, rồi cắm đầu vào bàn cờ tướng bình luận chửi nhao với mấy thằng hói, hay tham gia vài hội chắn cò con đôi khi!!!
Nhưng khi có việc làm thì tôi mặc quần âu, áo trắng cám-thùng, ngực thêu cờ Tai và tên cơ quan, đạp nổ cái win tìng tìng tìng, phóng vút đến sở, gớm địt mẹ bọn khốn-khiếp vẫn diệu lòng cùng nhiền tôi lác cmn mát ( eyes).

Tiếng Anh hồi đó tôi nói câu đc câu mất, thì có việc nái xe chúng bẩu đi ra đây, đéo nghe thủng thì chúng đưa cái các đi vịt, xem xong là tôi gật đầu ia ia ẹt ẹt, đóng số cầy, ngủ gà ngủ gật đợi đó xong chúng ra là về, có đéo gì khó.

Có việc rồi thì tôi tranh thủ đi học tiếng Anh tối, thiềng thử trình có lên tý ty, thì cũng lắp bắp câu đc câu mất, nhưng tóm lại trình vẫn như con cặc.

Trừ phi tôi uống bia, tôi bia rồi thì nói nhiều, nói chuyện với tây dễ dàng hơn, cứ độ 3 cốc vào là tiếng tai tôi nổ choang choảng, khiếp lên đc, anh chị nào muốn khá tiếng Anh cứ gọi mẹ Tai vào quán bia hơi mà thóoc (talk), tuần 2 hay 3 buổi trình đéo lên cứ chặt mẹ cổ tôi đi.

Bọn Tai cơ quan tôi rất thích bia hơi, mấy đứa mới sang rất hui-quạnh, có tôi là thằng bản xứ, thỉnh thoảng gọi chúng đi bia hơi thì có gì vui hơn, chúng tôi mới ngồi thì có 2 hay 3 mống, nhưng vài cốc thằng nọ gọi thằng kia, tây lục tục đến, tôi chém tha hồ gió, bọn nó sợ tôi lắm. Say say tôi rủ chúng chung tiền đi ra tô hiến Thành đá thí hải sản, làm đĩa tôm hấp với ngao với mực tẩm bột, thêm chai vốt ka, Tây thằng nào thằng đó phê lòi tù và, tôn tôi làm thủ lĩnh dcm tmt. Cứ gần cuối tuần lại hỏi tôi: thế nào Pín, lúc nào bia đây? tôi chưa rủ chúng địt phò, vì sợ chúng sẩy mõm, dcm mất việc như chơi....
Tóm lại hồi đó đi làm vui he he.

Cô 17 bỏ tôi đứt đuôi, tôi cố gọi vào đt cô, nhưng 1 giọng lạ nghe và bảo chị ý ko dùng cho em số này rồi, thế là tôi mất gọi, tôi có thể đến nhà cô phục nhưng chả làm đéo gì, khi người liền bà đã bỏ anh, thì có đái ra nước mắt cũng đéo ăn thua, nhất là nó có thằng khác rồi thì he he cắn cứt mà chết đi.

Lắm lúc uống diệu đêm về nghĩ đến cô ấy tôi cũng buồn buồn là, nhớ đến lúc chúng tôi giao-cấu dái tôi lại cứng đanh, lúc yếu lòng định mượn bóng cô quai tay nhát nhưng lại thôi, nó bỏ rồi thì thôi, quai tai mượn bóng nó làm đéo gì cho hèn người ra, thế là tôi lại bẻ dái xuống, bùi-ngùi!!!

Đcm thế mới đen.

Nhưng có 1 lần cô gọi cho tôi buổi tối sau mấy tháng bằn-bặt, cô nhắc lại vài kỉ niệm xưa và khóc, tôi mở cờ trong bụng, tôi lắp bắp mãi mới ra đc 1 câu "mình.... mình nàm nại từ đầu"
Tôi biết tỏng bọn nó bỏ nhau rồi há há, tôi định phóng đến ngay với cô để ăn nhát hồi mã thương khai-hỏa nhưng cô bảo giờ muộn quá rồi, để mai.

Hóa ra tôi mừng hụt, bọn nó chỉ cãi nhao, tôi hí hửng hôm sao gọi lại thì đéo ai nghe mái nữa, rồi có tin nhắn cô đến bảo thôi không gặp làm gì nữa, hản chúng đã làm lành với nhao, thế là mất hút cmn hẳn cho tới khi cô mời tôi đi ăn cưới, nhưng đó là chuyện sau nữa gí buồi thèm kể.

Thì he he bỗng cô Tai sang đây công tác, cô sẽ làm ở VN 3 năm, tôi là người đi đón cô, giờ tôi gọi cô là cô Tai.
Cô Tai nhỏ người, thấp hơn tôi đến 5 phân, tôi là người Việt đầu tiên cô lói chuyện khi đến Lừa, tôi, giữ phận tôi-đòi, chỉ hỏi han vớ vẩn, chở thẳng cô về khách sạn, cảm giác của tôi núc đó là thấy cô xinh xinh hiền hiền, tất nhiên tôi đéo dám ước đc giao cấu với cô, cái đó hoàn toàn nằm ngoài mọi giấc mơ hoang tưởng nhất.

À dcm hồi đó thằng nào con nào đi Tây là tôi sợ lắm, có lần ngồi nói chuyện với 1 thằng đệ, có 1 bạn nó đến, mạt như mạt ***, nhưng anh đệ giới thiệu thằng này vừa đi Mĩ 1 tháng về, tự nhiên tôi nhiền nó coi trọng hẳn đi, gì chứ địt mẹ Mĩ về là phải hơn người thường, tự nhiên tôi nể nể là!!!

Cô Tai ít nói, ở cơ quan cô cũng đéo nói nhiều, bộ phận cô làm ở khu đặc biệt, Lừa đéo đc bén mảng, tôi thi thoảng thấy cô đi xuống làm gì đó, đít to to là, tôi ưng lắm.

Rồi cô đi uống bia cùng bọn tôi vài lần, cô vẫn ít nói, chỉ suốt cám ơn, tôi bia vào bốc phét vung vít, cũng đéo để ý nhiều.

Rồi mấy anh cùng cơ quan tập oánh tennis, tôi cũng mua cái vợt Tầu tập vụt vớ vẩn, đời tôi suốt ngày cắm đầu vào bàn cờ tướng ở quán nước đầu làng hò hét chửi tục quen rồi, nay học tý thượng liu đặng cho ông người mở mang tầm mát he he.

Khách sạn cô Tai ở hóa ra có 1 sân tennis ở tầng 4, cô thuê căn hộ ở đó, sân oánh không mất tiền, thế là tôi gạ cô đặt sân cho bọn tôi chơi, tiếng Anh tôi nói thế *** nào mà cô hiểu là tôi với cô chơi, thế là sau vài hôm, cô khoe tôi đã mua 1 vợt, và thuê 1 thằng mặt *** dạy cô, he he tóm lại là thi thoảng tôi với cô đánh mềnh màng, bóng đi chậm chậm là, nhưng đánh rõ lâu bóng đéo hỏng, thế là ok, cần đéo gì kĩ-thuật. Chúng tôi hai oánh vào cuối tuần.
Rồi tôi bảo cô hôm nay oánh xong đi bia nhé, cô ok ngay, thế là thi thoảng, tôi đưa cô ra bia Tiệp đéo gì ở Trần quang Khải cho hoành, sau chuyển mẹ sang bia hơi cho bình dân, bọn tai, lạ thay, rất ưng bia hơi.

Uống bia với cô tôi chuyện nho-nhe hẳn, địt mẹ lắm lúc thầm thì như tình nhân, khiếp không?
Rồi 1 hôm say say tôi rủ cô đi làng Lụa vạn phúc, cô đi ngay, chúng tôi đi xe máy, tôi rẽ qua phố Thân thân Đặng đéo gì để cô mua mũ đi xe, 1 cái mũ mào đỏ của bọn protech đéo gì xịn xịn là, cô ngồi sau, tóm nhẹ vào lườn tôi.
Xứ này Lụa khá nổi tiếng, Tai rất thích, tôi sánh vai đi cùng cô vào làng, cô mua mấy cái khăn, tôi tự thấy mình cao sang hẳn đi. lúc đó tôi ước cô 17 tình cờ gặp chúng tôi, nó sẽ há hốc cmn mồm vì sợ.

Đó là lần đầu tiên cô đi xe mái với tôi, thỉnh thoảng rủ cô đi bia, tôi lại bảo xuống sảnh tôi qua đón, thế là cô cầm mũ, lầm nào tôi đến cũng thấy cô phục sẵn tôi rồi, thế mới tài dcm. Anh canh cửa khách sạn nhìn tôi cười đểu.
Hội cơ quan tôi sợ tôi lắm, vì đi đâu nhậu nhẹt đàn đúm thì cô ngồi xe mái đến cùng tôi thay vì đi taxi như trước, chúng sợ thôi, chứ không nghĩ chúng tôi sẽ lên giai-ngẫu, có mà ăn gan rồng!!!

Rồi tôi rủ cô đi xa hơn, Chùa hương, bằng xe mái.
Chà chà chà

Chúng tôi đi dọc đê sông Hồng, chui ra mạn đéo gì thường tín, phi 1 chút trên cao tốc thì rẽ phải vào đường liên thôn xã đéo gì, rồi đi đến chùa Hương, dọc đường không có gì đặc biệt, mùa đông nhưng trời nắng, cô Tai bám vào áo tôi, tôi đi xe CBT125, cảm thấy tý vú cô Tai cà vào, tôi thích thích là, địt mẹ dù dì cũng là hàng ngoại.


Tôi đưa cô đến chùa Hương, chùa không phải hội, váng-váng là, chúng tôi gọi là đi vãn cảnh, chả cầu xin gì.
Tôi thuê 1 đò, mang nửa ông gà với diệu xuống đò nhậu như thông-lệ, nhưng đéo dám uống nhiều, nhỡ say ngã mẹ xuống nước thì mất nho. Thời tiết rất hợp lí, cảnh đẹp đẹp là, tôi vục tai xuống nước hớt 1 bông hoa súng đưa cho cô, cô cảm ơn, cầm mân mê rất rồi cài cạnh thoèn.


( ảnh: chính tôi đơi)
1 mụ mập mời tôi chụp ảnh, 20k 1 nhát, tôi ok ngay, đó là cái ảnh anh chị đang xem, hồi đó tôi với cô là bạn, chưa yêu đương đéo gì, sánh vai cùng cô là mê-man lắm rồi, thân cu li, có ăn gan rồng cũng đéo dám mơ giao hợp cùng pho rỉn (foreigner)...
 
12
0
Tình tai (2)

Thế là tôi với cô trèo dốc, lên chúng tôi trèo, còn xuống thì đi cáp thế mới tài, dọc đường vắng, thỉnh thoảng tôi cầm tay cô kéo lên chỗ nào kho-khó, địt mẹ tai (hand) ngoại mát mát là!!!
Đến cái động to to là, chúng tôi đi xuống rồi lên, 1 bà đồng cốt đang lại như bổ củi 1 góc, khói hương um tùm.
Lượt về đi cáp treo, rồi lại đò, vì là đi với Tai lên tôi bo anh lái đò 1 lít, thôi thì cán-răng he he.
trời hơi mưa lượt về, tôi mua 2 áo mưa giấy, rồi bảo cô cho tai vào túi áo tôi cho ấm, cô chui tay vài túi áo, bám vào sườn tôi, dái tôi lập tức dắn đanh thế mới tài. Suýt nữa tôi thò tai lôi ông trọc lên theo thói quen.

Hồi còn yêu cô 17, tôi có cái áo bu dông rất đặc biệt thủng túi, tự tôi dùng kéo cắt mẹ nó ra, để cô 17 nhét tay vào túi rồi xiên thẳng vào ông buồi tôi khi đi xe mái. mỗi lần tóm vào, cô hay cười khúc khích và nói: "chưa chi đã tửng lên"

Bọn đi đường trông ngoài thì tưởng bình thường nhưng hóa ra cô đang cầm thằng trọc thế mới tài dcm, mẹ tôi giặt áo hay phàn nàn sao túi bên sườn toàn thủng khó, tôi đéo dám thú thật he he. ( à dcm bọn Viettien hay May10 mùa đông nài làm loại bu dông thủng túi mà bán, quảng cáo là bu dông tình yêu, lại quả cho anh tý tiền còm uống diệu he he )

Ấy lại về tình yêu he he.

Tôi đưa cô về, sau đẫn ấy cô với tôi thân hơn, chúng tôi vẫn túc tắc tennis, bia hơi.

Có hôm tôi với cô đi liên hoan cùng cơ quan, tôi uống say say là, rồi đi hát karaoke, rồi uống tiếp, tôi say lòi mắt ra, loạng choạng, nhưng cô vẫn ngồi sau xe tôi chở về, tôi đi hơi hơi chữ chi ở Điện biên phủ mà đéo ngã, dừng đèn cố mới ko ngã, thế mà cô đéo phiền, hoạc phiền nhưng cô đéo nói he he.
Rồi 1 hôm tôi rủ cô ăn hải sản ở Hiến Thành, cô thích mê món tôm hấp với mực chiên giòn, tôi bóc tôm cho cô, vì thấy cô bóc chậm chậm là. Cô ưng lắm, cứ đòi trả tiền, cô dọa đéo cho cô trả cô đéo đi nữa, tôi cho cô chung tờ 2 tram, cứ giằng-co cô dỗi thật thì bỏ mẹ, dù dì cô cũng là hàng Sếp.

1 hôm cô ấy đi Úc holiday, cô đi 2 tuần, cô đến cơ quan thu xếp cái đéo gì đó rồi đi thẳng từ đó, tôi chờ cô dưới sảnh, nói nhời tạm biệt, cô ôm tôi, bọn tai hay ôm bạn khi tạm biệt, tôi đc cô ôm phát, phê lòi mẹ mát. mấy anh đéo gì làm cùng tòa nhà nhìn thấy tôi, tôi ngại ngại là.
Thế rồi cô đi mất hút, 1 hôm tôi đang đi đồ sơn thì hứng chí nhắn tin cho cô, đại để là: khỏe không vui chứ blah blah... cô nhắn lại và để lại câu hỏi : anh nhớ em chứ ( r u missing me?) ?
Tôi thích quá, nhắn luôn YES, thế thôi mà cứ vấn vương tý ty, từ lúc đó, tôi đổi ý, có lẽ lấy tây vẫn hơn lấy phò!!!

Thế rồi 1 hôm nghỉ làm tôi nốc bia trưa, say say tôi nhắn tin rủ cô đi nhậu, tôi nhắm đc 1 quán tên là Tre ở ven đê sông Hồng, ngồi đó thơ mộng rất, ngắm tào bè qua lại, dòng sông lước đỏ chải chải, cầu Thang-long mờ xa xa...

Cô ok ngay, hẹn xong mới biết hôm đó là ngày 14/2, tình cờ đéo chịu he he.



Ngồi nhậu chả có gì, tôi gọi 1 chai vốt ka nhỏ, cô với tôi chiến, hết mẹ 1 chai lấy chai nữa, cô uống ít, nhưng tôi đá nhanh nắm, đồ nhậu là ông gà nuộc chấm muối chanh với xôi chấm muối vừng, với mấy cái rau đéo gì, tôi xé cho cô cái lườn trắng, tai chỉ khoái cái đó thế mới lạ, tôi thì cho lườn tôi đánh thêm dcm.
Tôi chả nhớ nói chuyện gì, thì trên trời dưới bể, tôi hồi đó mới phóng way tào đi Cà mao về, tha hồ chiện.
Cô cũng kể về nước Anh, tôi lần đầu nghe đc mặt trời bên Anh mùa hè 10 đêm vẫn nắng, cô kể lằng nhằng đéo gì nữa tôi đéo nhớ, phần nhiều tôi đéo hiểu , trình tiếng Anh của tôi anh chị lạ đéo gì he he.

Cuối cùng cũng phải về, trời có vẻ mưa, tôi chưa say rất, chở cô về, vẫn trên ông xe cbt 125.
Thế rồi đi đúng đc 1 đoạn thì mưa, tôi rẽ vào 1 mái hiên chìa ra, dựng cái xe trước mặt giống cái lá chắn, và mưa lập tức sầm sập, mưa to to là, nước lập tức chảy thành dòng, đục ngầu vàng khè dưới đèn đường, đường hóa mẹ suối luôn.



Tôi để cô ngồi trong cho đỡ bắn, chúng tôi ngồi sát nhao.
Giá như mưa nhanh thì đéo lên chuyện, nhưng mưa lâu lắm, dễ hơn 1h, tôi ngồi 1 lúc thì diệu ngấm, mấy lị chỗ đó tối quá, mà mưa thì ào ào, tôi ngồi sát hơn, rồi tôi khoác vai cô, mới đầu chỉ ra ý ràng dùng cánh tay che mưa, sau tôi đặt lên vai cô. Cô có vẻ nép tôi sát hơn, cô cũng ngấm cmn diệu rồi.

Không biết ai hôn ai trước, nhưng 2 mõm tự nhiên dúi vào nhao thế mới tài, tôi mút lưỡi cô, miên man, ruột bẩu phổi rằng dcm phen nài mất việc bố cũng chơi dcm.

Hôn nhao lâu lắm, các anh chị ạ!!!



( còn tiếp kinh buồi gì )
 
12
0
tình tai (3)
Hôn nhao lâu lắm, các anh chị ạ.

Bọn văn sĩ hay viết về tình yêu khi trú mưa, rồi những đéo gì, nhưng cơ bản là quen nhao khi trú mưa chung, rồi mới yêu nhao, rồi tiếp đến tuyền những cái đéo gì sướt-mướt dcm .

Còn tôi là trú mưa là móc lốp, lói thế cho nhanh cmn luôn he he.

Tai không như ta, trước đây tôi hôn 4 cô rồi, cô nào khi tôi móc lốp cũng chống cự rất hăng, rồi chả vờ mệt buông xuôi hoặc tôi phải khóa tai các cô, đòn khóa tai đéo khó lắm, các anh dùng lưng mình đè 1 tay, còn quàng qua vai ả giữ chặt tay kia, thế là các cô mất cựa, các anh hãy móc lốp bằng tay rảnh còn lại, địt mẹ móc nhè nhẹ thôi nghe chưa.

Ấy lại chuyện tình, he he

Cô tai kệ mẹ cho tôi móc lốp bóp ty he he he, gớm phê phê là, nọng hết cả người, tôi như mê đi he he. Nhưng chỉ thế thôi, tôi gạ cô tạnh mưa vào nhà nghỉ nhưng cô chối, tôi đéo dám mè-nheo dcm, dù dì cô ý cũng liệt hạng Sếp.

(cô Tai)

Mưa cuối cùng cũng tạnh, tôi tranh thủ hôn giỡ, lúc đó mong mưa mẹ nó cả đêm cũng đc, nhưng cũng phải đi, tôi đi 1 tai, cầm tai cô trong túi áo tôi, tôi rất-điểm đéo bỏ tay ra suốt quãng đường, tôi đi muỗn, số 3, rì rì chở cô về.

Về nhà tôi nhắn tin chúc ngủ ngon và nhán tôi yêu cô, cô nhắn lại cô yêu tôi cũng ha ha ha ha dcm tôi sợ tôi quá đi!!!

Đọc tin-nhán tôi thích thích là, tôi vào trò võ lâm triền kì, ra cổng thành bất kì, tóm đc con nào giết con đó, từ con nhặt rác đến con làm nhiệm vụ cò con, chúng pm chửi tôi om sòm he he, kệ mẹ chúng mài, rồi ra thôn đéo gì có đứa chạy đến xin tiền, tôi cho luôn nó 100 vạn lượng ha ha ha bố mài đương phê tiếc đéo gì mấy đồng tiền ảo?
Thế là thành yêu nhao, yêu he he quí anh chị ạ.

Hôm sau nữa tôi đưa cô đi ăn thịt ông rắn bên lệ mật, chúng tôi đi từ trưa, chạy dọc sông Đuống cho vui, tôi rẽ xuống đường đất chạy song song sát bờ sông, đến chỗ vắng vắng là , tôi dừng xe dắt cô ra sát bờ, bước trên những viên đá kè bờ, chúng tôi lại hôn nhao, có cái xà lan chạy qua tôi kệ con mẹ, 1 thằng thủy thủ cởi trần súc vật hò hét trật dái ra trêu, tôi nhìn thấy đen đen nhưng kệ mẹ he he. tôi đéo dám gạ địt nữa, kệ mẹ bao giờ cho địt thì địt he he, tuy nhiên lúc hôn cô tôi cố tình dí bộ phận sinh dục vào nhao, cho nó kích-thích dcm thế mới hiểm he he.

Rồi vào Lệ mật, tôi gọi 1 ông rắn, xem anh bếp thể hiện múa rắn vòng vèo, cắt tim ông mật ông cho vào chén diệu he he cô sợ vãi cứt ra, tôi gọi cho cô ông gà nhỏ nhỏ, tôi ngồi khề khà, gạ cô uống chén diệu có tiêm ông rắn đang co bóp nhưng cô chết khiếp, tôi ực mẹ luôn đéo nói nhiều.


ảnh: đéo biết của thằng nào mà named

Mấy anh nhậu bàn cạnh thấy tôi đi với Tai nhiền tôi là-lạ, tôi đoán các anh hơi phùng-phục tôi, tôi nói với cô nhỏ nhỏ, sợ lói to lòi mẹ đuôi dốt tiếng Anh he he.

Rồi hôm sau cô đi chơi bên Căm 1 tuần, đúng dịp Tết ta, tôi đưa ra sân bay, rẽ vào nơi bọn taxi vẫn đỗ ở gầm cầu vượt sân bay, ôm hôn 1 chập nữa trước khi cô bay.

Cô hẹn khi về sẽ giao-cấu, tôi ưng rất he he.

Tôi có 1 cái tết vui vui là, tôi giữ bí mật rất, lũ bạn đéo biết, tôi sợ nói trước đéo bước đc qua he he, thật khó mà giữ 1 bí mật ngọt ngào, tôi đành kể với lão anh Tomahok, lão lập tức thúc tôi đóng nhanh.
Ối giời ơi đóng nhanh nhanh cơ hội nài phải đóng he he

Cô về vào mồng 3 tết thì phải, mồng 4 cô hẹn tôi lên phòng cô ở, cô ở tầng 14, Hanoi Towers, đó 1 khách sạn 5sao, có đủ cả tennis bể bơi xông hơi thư giãn, tóm lại xịn xịn là...


(bể bơi Hà nội Towers, ảnh: Bín nghé mlt)

Đời tôi lên đây 1 lần, nhưng là sửa cái bếp đầy mỡ của quán Pub của thằng tây đéo gì trên tầng 4 cùng vài nhân viên công ty lão anh, lão anh bôi vào mặt tôi đống mỡ đống nhọ nồi, bảo nhọ nhem thế lấy tiền Tây cho dễ, ô hô.

Tôi tắm rửa kĩ lẵm, vì biết sẽ giao cấu, chọn cái sịp lành lặn nhất, tôi có mấy cái sịp rách tan hoang, hơi giống thế nài, tất nhiên lành lặn hơn 1 chút.

tôi cứ kệ mẹ mặc cho mát, có hôm đi địt phò vửa cởi ra cô phò thở dài sườn-sượt, cô nhìn là hiểu sẽ đéo bao giờ có tiền bo nặng tay hehe.

Lại nói về tình yêu he he.

Tôi chọn cái sịp lành nhất, tắm camay kĩ kĩ là, đóng bộ sach sẽ nhất, gửi xe bên viện K, ung dung vào khách sạn.

Cô đón tôi ở sảnh, chúng tôi cùng lên thang mái, gớm thang đi ù ù, tôi nghe rõ ông tiêm tôi đập thình thình, nghĩ đến sắp đc thưởng thức cái sinh-lí, ấy nhưng vào nơi xa hoa quá khiến dái tôi đéo dựng kịp, dcm sợ sợ là.

Chúng tôi đến 1 của phòng ở tầng cao cao là, cô cà thẻ mấy lần của đéo mở, lạch xạch mất 1 phút thì hóa ra cô lên nhầm tầng, lẽ ra tầng 14 thì lên mẹ tầng 16, có lẽ cô cũng hơi hơi nơ vớt he he.

Quành lại tầng 14, đúng phòng cô gí thẻ vào bíp phát mở luôn, ối xời xịn xịn là....

Tôi cũng có phòng riêng ở tầng 3, lợp mái tôn, đêm có chuột chạy rầm rầm trên mái cách-nhiệt nhựa, có chậu rửa mặt vào vòi ngoài ban công, đêm lười bò cầu thang xuống toa lét tôi thường đái vào đó, sáng ra lại rửa mặt như thường thế mới tài, mùa hè thì nóng vãi mỡ, tôi thường nửa đêm mới ngủ đc vì chờ phòng nguội đi, chỉ trời mua là thích, tôi ưng nghe tiếng mưa đập ầm ầm trên mái tôn và nhìn mưa bai giang giang ngoài của sổ, tóm lại phòng tôi liệt hạng sang rồi, nhưng khi vào nhà cô tôi nhủn người ra vì sợ, địt mẹ thân nhược tiểu muốn lên gân cũng đéo đc he he. dái chưa kiệp cứng thì nhìn đồ dùng xịn quá lại mềm mẹ, đúng là bọn Tai dùng tuyền đồ xịn xịn là.

Tóm lại là tôi ngồi ghé đít vào ghế sô pha cùng cô, gớm mút êm êm là, điều hòa chại ù ù, nhìn xuống dưới gớm gớm xe máy đèn pha xuôi ngược, vẫn nghe đc tiếng còi tin tin tò te tý u u nhỏ nhỏ...

Thế là tôi với cô lại hôn nhao, quý anh chị ạ.


Nhưng lần này hôn mãnh liệt địt mẹ!!!

( còn tiếp sợ *** gì buồi )
 
12
0
Tình Tai (4)

Chúng tôi hôn nhao lâu lâu là, tôi khởi động mãi dái mới cứng, vì nhà của cô xịn, còn cái gường lò-xo êm êm là, gớm chết chết!!!

Tôi vẫn quen đóng cô 17 trên nền gạch đá-hoa cho mát hay trên cái gường giải chiếu hoa suốt ngày kêu cọt cà cọt cẹt khi tôi dập nhịp nhàng và đập cùng-cục vào tường khi tôi tế nước kiệu, hay hồi ít tiền tôi đưa cô 17 ra bờ sông Hồng địt đứng ở bãi lau, hoặc lén lút đưa cô ra đồng vắng đôi khi !!!

Xịn quá đâm ra làm nhụt chí nam nhi dcm.

Cô đã tích sãn cái bao cho tôi, quần thảo xong mệt quá, thở phì phò, tôi về vì hơn muộn dcm, nhưng giao cấu xong, tôi tự tin hẳn lên, có cái đéo gì mà xoán aha!!!

Đúng là đất nước trọn niềm vui, tôi đá 2 nhái, lần nào cũng phóng 7 đến 8 ục!!!
Ví như anh chị mà đóng đều thì chỉ đc 4 ục, đá vợ chắc chỉ 3 ục, đá phò khoảng 5 ục, ục là câu tôi gọi khi phóng chung-tình.
Tôi phóng đến 8ục, do tích tụ lâu ngày he he, lưng cong như ông tôm đít giật như uốn ván, địt mẹ thề đéo nói phét!!!


May rất là dái cứng đc, trước chỉ nhiền thấy Tai là tôi hết-hồn, bây giờ thậm-chí đc thưởng thức cái sinh-lí với Tai mà dái tôi đéo mềm mặc dù rất hồi-hộp, đúng là thần kì ha ha ha!!!

Xong 2 nhái thì coi như thành người yêu hoàn chỉnh, tuy nhiên tôi giấu biệt cơ quan, tôi vẫn ở nhà tôi, đi làm bình thường, có khác bữa trưa thi-thoảng tôi đi ăn với cô, đi bộ sang quán an Ý hay quán đéo gì bên kia đường Bàtriệu, hoặc cùng đi bộ hai xe đi ăn bún chả hoạc phở, tiền lương tôi bay rất nhanh, cô biết tôi đéo giàu, thiềng thử cô hay tranh giả tiền. được cái đỡ hao tiền thuê phòng giao cấu he he. tôi đến với cô đều như vắt chanh, đéo giao cấu thì đi ăn nhậu.

Hội cơ quan tịnh-vô không biết gì, nhưng làm sao tôi dấu mãi đc hạnh phúc ngọt ngào a ha!!!

1 hôm tối tôi đưa cô uống nước ở quá Lan lan đéo gì ven hồ trúc bạch, chúng tôi lên tầng cao nhất, nơi có thể nhìn ra mả cụ cột cờ, tôi đá chai mềnh màng bia, chúng tôi nói về cái đéo gì đó tương lai xa xa, khi cô hết nhiệm kì tại Việt, tôi bảo cô rằng chúng ta sẽ lấy nhau, tất nhiên là thế, cô nhìn tôi, lạ lạ là, rồi cô lặng đi, có lẽ mơ màng, cô bảo hãy nói lúc nào đó khác, tôi cũng quên mẹ chuyện đó.

Thế rồi 1 cuối tuần tôi đưa cô đi Sầm sơn, nhân viên Tai sang Việt đc phát 1 ô tô 1 nhà đéo nói nhiều, tôi xui cô lấy 1 ô tô pần cô, trước đó cô toàn đi taxi vì sợ lái xe ở Việt, cô nghe tôi lấy pần, thế là cô đc phát 1 chiếc Tôta 4wd 4 cửa đẹp đẹp là, tôi chở cô ra Sầm sơn, ở khách sạn Hồng hồng đéo gì. cô lễ tân cầm chứng minh thư của tôi và cô, tần ngần 1 lúc mới đưa chìa khóa phòng.

Sầm sơn thì chả có gì đặc biệt, tôi lái xe vượt qua quả lúi đéo gì có 2hòn Thư hùng, xuống dốc rồi ra tận mép nước, bọn tôi đi dọc biển, xem bà con kéo săm, vui vui là.

Buổi tối sau khi nhậu mềnh màng, chúng tôi đi bộ dọc biển, hôn nhao tý đi, Tai thích hôn thì tôi chiều, chứ giao-cấu rồi tôi cũng nhác hôn hẳn he he.

Rồi cô bảo tôi hỏi lại câu đó đi, tôi ngớ ra 1 chút, đéo hiểu câu đó là câu nào, cô nhắc lại rằng câu tôi đã nói ở quán đéo gì bên hồ trúc bạch ý, lúc đó tôi mới nhớ ra aha, tôi nhặt cái que, viết chữ " Will you marry me?" trên cát, chữ to to là.

Trước đây chục năm tôi có cô người yêu đầu, cô tên Uên ( liu ý tên minh họa) cô mà tôi mút lưỡi ở rừng Cúc-phương ý, tôi đã từng show lời tỏ-tình với cô 1 lần, hồi đó mùa hè đi uống bia với cô ở liên hoan nào đó tôi đéo nhớ, về qua bến xe Lương yên bây giờ, tôi buồn đái cứng bụng, tôi dừng xe, vào bãi cát, hồi đó loạt nhà nghỉ đối diện vẫn là bãi cát, và đái, nổi cơn nghịch, tôi dùng dòng nước đái đang ồ ồ viết chữ bằng dái "anh yêu Uên" lên cát, vẫn còn xông-xêng, tôi thậm chí oánh đc thêm dấu chấm than, tôi lôi bằng đc cô vào xem lời tỏ tình kì lạ, cô nói " ồi dồi ơi Pín ơi...không ai như Pín đâu".



À lại nói về cô Tai aha

Tôi viết chữ đó trên cát, cô lấy cái que từ tai ( hand) tôi, và viết chữ "YES" to đùng, thế là chúng tôi lại hôn nhao, trong tiếng ì ì sóng.

( còn tiếp thế mới tài)
 
12
0
Tình tai(5)


Thế là ván đã đóng thoèn.

Hạnh phúc ngọt ngào không thể giữ kiến mãi đc, tôi kể với mấy cô gái cùng cơ quan, các chị đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, họ thích màn tỏ tình trên bãi cát của tôi, họ khen tôi tài!!!

Hóa ra phải mua nhẫn đính hôn, vì việc tỏ tình như thế bọn Tai coi to bằng cái đình, mấy chị cơ quan tư vấn vậy.


Thế là tôi dẫn cô đi mua nhẫn đính hôn, tôi có thý tiền, sợ đéo đủ xin thêm anh tôi thế là cầm 5tr dằn túi đi cùng cô, tôi muốn cô chọn cho chắc, chúng tôi vào 1 cửa hàng to to là ở phố Tông nhân trần. cô chọn 1 cái nhẫn trắng trắng có những viên đá nhỏ đéo gì cũng trắng trắng, hết 6tr5, tôi thú thật cả nhà cả cửa có 5tr, lúc đó tôi đéo văn nho nữa, đằng đéo nào chả cưới he he, cô rất ưng, móc vì bù ra trẹo rưởi, thế là cô có cái nhẫn tuyền những hạt đéo gì tráng tráng, cái nhẫn khá rộng so với ngón tay cô, tôi bảo để lại đây 1h cho chúng oánh nhỏ lại tý nhưng cô không chịu.

Cô đeo suốt 1 tuần kế tiếp, khoe khắp nơi trước khi cùng tôi quai lại để làm nhỏ đi.

Tôi dẫn cô về nhà tôi nhậu ra mắt, tôi dạy cô nói câu " Chào mẹ" khi gặp mẹ tôi, và " Chào bố" khi gặp bố tôi, các cụ rất ưng!!! vợ chồng anh chị tôi nói tiếng Anh tốt rất, thiềng thử đéo cần văn-nho bằng thổ ngữ.

Lúc này cô 17 mời tôi cưới, ko ngạc nhiên nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi bâng-khuâng, chúng tôi đã yêu nhau 6 năm, khi cô 17, cô bỏ tôi khi cô 24. Chúng tôi 3 lần định cưới, hai gia đình đã gặp nhao, tôi thậm chí đã đi mua 1 bộ nồi và bếp từ để dùng ăn lẩu tẩm bổ, 2 lần tôi gạ cô cưới nhưng cô đéo ưng, 1 lần cô bảo tôi cưới nhưng đang dỗi gì đó tôi bảo bố mài dí cặc vào, tóm lại đéo ai cưới ai.

Thế mà nghe tin cô cưới tôi lại rầu rầu, rồi tự nhiên tôi hay lẩm nhẩm câu hát: " người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ...".
Thực ra tôi chả mong chờ cái đéo gì, nhưng nhời bài hát nó thế!!!

Lúc ngồi uống nước với cô Tai, tôi cũng nhẩm nhẩm bài hát đó, cô hỏi tôi: người yêu lầm bầm gì đó? tôi giật cả mình, như thể cô bắt quả-tang tôi đang ngoại-tình vậy.

Chả biết sao tôi cứ nhẩm nhẩm mấy hôm bài hát đó: " Bàn tai nâng niu kỉ niệm, đéo gì ...đéo gì ,,, đéo gì .. !!!".

Tôi gí cặc vào dự đám cưới cô, vừa đỡ tốn tiền mừng, vừa đỡ phải nhìn cô nhăn-nhở trong bộ đồ cưới.
Đó là kỉ niệm cuối cùng với cô 17.


Ấy lại quai về chiện tình yêu dcm.

Cô Tai rất ưng, cô muốn tôi về ở với cô, bọn Tai rất ngược với ta, ví như ta cưới, rồi giao-cấu, rồi đẻ, thì mấy bạn Tai tôi quen đều làm ngược thứ tự, họ giao-cấu trước, đẻ, rồi mới cưới, cũng có khi không cưới, chúng cứ sống với nhao, cãi nhao bất đồng xách vali té luôn đỡ lằng nhằng.

Tôi từ chối về cùng cô, cô hay nói về việc ở chung ở những bữa tiệc có đông chị em ở cơ quan nhằm gây áp lực, tôi nghĩ mình là liền ông, đéo ai lại đến nhà gái ở, do đó tôi không ưng, mấy lị tôi quen cắm cổ vào trò võ lâm trên mái tính suốt đêm, tôi sợ đéo đc tự do nữa liên đấu nữa, thực ra tôi cũng thíc đến đó ở rất, nhưng ngại điều-tiếng, điều tiếng là gì tôi biết đéo đâu ô hô.

Rồi đến 1 hôm cô phẫn chí khóc tu tu to to là sau khi ko thuyết đc tôi, tôi rất sợ gái khóc, thế là tôi bảo ok tao về đây ở cùng, địt mẹ đừng có hối-tiếc là đc, thế là tôi bê máy tính đến cùng mấy bộ quần áo.

Cô mừng lắm, đón tôi bằng 1 bữa ăn cô tự nấu kiểu Ai len qua 1 quyển sách nhiều hình đẹp đẹp mà cô tý lại nhòm nhòm, ăn như ăn cặc.

Tuy nhiên tôi gân cổ nuốt, nịnh mấy câu. đc cái diệu vang của cô xịn xịn là, say say tôi xuống bể bơi bơi vài vòng, ko quên hỏi cô lại cho chắc là tôi bơi thì không ai đuổi chứ?

Tôi không đái vào bể bơi như thông lệ nữa vì bể này sạnh sạch là, và vì cái wc ngay sát cạnh đó.

Cô cũng có thêm việc giặt và là quần áo cho tôi, cô lấy làm khoái lắm, dọn cho tôi 1 tủ và treo lên, cô cũng mua cho tôi 1 đống sịp mới he he.

Sáng chúng tôi đi bộ đi làm cùng nhao, chiều về cùng lếu tôi không lẩn ra quán bia hơi quen đá mấy mềnh màng cốc..

Mẹ tôi mừng tôi có chốn và đỡ phải lo khi tôi về muộn, nhưng tôi đi, nhà vắng đi nhiều, mẹ tôi quét sân sạch sạch là, người ít việc hơn vì không còn vết lốp xe máy đầy đất của tôi bôi bừa bãi trên sân mỗi ngày.

Cuối tuần tôi hay đưa cô về nhậu, cô vẫn nhớ nói câu " chào bố, chào mẹ" các cụ nhà tôi nghe càng ưng.

Bất đông ngôn ngữ cũng có cái hay, ko có chuyện mẹ chồng nàng dâu nói qua lại to tiếng rồi xông vào đấm nhao, cái này tôi cho là mĩ-mãn he he.



Căn hộ của cô có 2 phòng, Tôi có 1 phòng riêng do tôi ngủ ngáy như ông bò đéo ai mà chịu đc, Tai càng đéo chịu he he, tôi ưng rất, tính tôi thích ngủ 1 mình, dang rộng chân tai, tôi hay lủi sang phòng cô, giao cấu phát, chiện luyên-thuyên 1 lúc rồi trườn về phòng tôi, có cửa sổ nhìn sang viện K và đường Hai bà trưng, đêm cuối tuần thỉnh thoảng những đoàn đua xe phóng rồ rồ qua, hồi đầu những năm 90 tôi cũng chạy đua giống hệt lũ rồ đó he he.

Trước khi ngủ tôi hay ngắm phố xá, phòng tôi ở cao cao là, tôi lắm núc đéo hiểu cái gì đã dẫn đến 1 thằng bần nông móc cống như tôi lại ở chốn nài, 1 căn hộ trị giá 100$/ngày, bơi xông hơi tennis gym đéo mất đồng đéo nào, có nhân viên đưa khăn trắng muốt khi tôi nâng tạ, và có người mở cửa cười gật đầu chào mỗi khi tôi nhúc nhắc ra vào đại sảnh.
Tôi rất ngại đc mở của, tôi hay chui đàng cửa ngách nhỏ khi ra vào, các anh trực cửa cũng hiểu ý tôi ngại, những lần sau lếu tôi đi 1 mình các anh đéo mở nữa.

Tôi đéo bao giờ ngủ đc ngay, tôi cứ mở rèm, nhìn xuống đường từ cửa sổ ở tầng 14, và tự hỏi cái đéo gì đang xảy ra thế dcm cái lề gì thốn aha.


(viêu nhìn từ phòng ngủ của tôi, tầng 14 Hanoi towers



Cô đặt vé để tôi và cô sang Anh chơi thăm nhà cô, đó là lần đầu tiên tôi sang tai, gớm dcm sợ sợ là.

( còn tiếp sợ lgb )
 
12
0
Tình Tai 6

Lần đầu tiên tôi sang tai a ha, tôi phải sang vì tôi và cô Tai kí vào cái đéo gì thỏa thuận chung về lễ kết hôn 6 tháng sau đó.

Hồi bé tôi đã đọc truyện 2 cây phong, 1 quển truyện liên xô bìa bóng loáng nhiều tranh rất đẹp, có cái lều đứng trên chân ông gà chạy đc, có mụ phù thủy già cưỡi chổi và người mẹ tên là Va-xi-li-sa, người-lao- động đéo gì đi tìm con.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận có xứ sở khác ngoài xứ Lừa, lạ lạ là, có cả tuyết rơi, tôi biết tuyết là gì, nhà tôi hồi đó có cái tủ lạnh gì đó chạy rung bần bật, hầu như đéo bao giờ có điện, nhưng khi có, tôi nhét nước đường vào khay đá, nó chỉ kiệp tạo lên những màng mỏng mỏng phía trên là mất mẹ điện, nhưng cũng hít hà sướng sướng là, hôm nào điện có lâu thì có 1 lớp trắng mỏng lạnh lạnh là bám trên ngăn đá, đó là cách tôi tưởng tượng ra tuyết trong chiện 2 cây phong.



Từ mái bai nhiền xuống mới thấy ruộng của ta bé, tả tơi như tấm áo rách vá ẩu. Ruộng tai to đừng hỏi he he.

Lần đầu tiên tôi bay sợ sợ là, máy bay lúc cất cánh tôi sợ nắm, nó tăng tốc ù ù ù khiếp khiếp là, tiếng động cùng-cục khi bánh máy bay gập vào khiến tôi sởn da gà, và mỗi cú hẫng khiến tim tôi nhảy lên, còn hạ cánh thì tôi sợ lắm, cô Tai bay quen đéo sợ, cô lấy bia cho tôi bú mềnh màng suốt chuyến đi, càng sợ tôi càng uống khỏe thế mới tài, sang Sing, đổi chuyến rồi sang dcm London.

Sân bai Sinh thật khiến người đời phải ngưỡng mộ, làm thân bẻ vành rế tôi đi Nội bài vài lần 1 tuần, nghĩ sân bai mới xây thế là ổn rồi, ngờ đéo đâu bọn sinh chúng nó xây cái sân bai đẹp vãi ra, sạch sạch là, tôi ngồi ở vườn hoa có 1 hồ cá nhỏ trên tầng 2 trong sân bay, ngẩn cả người.

Chuyến bai sang London dài 12 tiếng.

Thằng mặt lonz trao ngồi cạnh chúng tôi là người thần, nó ngái khò khò ngay khi máy bay cất cánh, tỉnh giấc 30 phút ăn rồi đi đái, vào lại ngái khò khò, nó chỉ tỉnh giấc khi cơ trưởng báo mái bai sắp đến london, thằng đó thánh thật.

Tôi tranh thủ ôm hôn cô Tai khi cả mái bai yên giấc, chúng phát cho cái chăn mỏng mào xanh trùm kín người, tôi thậm chí định ăn 1 nhái chên đó nhưng ghế quá chật, mới lại mái bay thi thoảng hẫng phát khiết tôi tởn, mới lị vẫn e ngại con lợn ghế cạnh đang ngái khò khò kia, tôi đành dẹp lạc thú giao cấu trên mái bai dcm thế mới tiếc.

Ở london sân bay cô Tai bảo tôi vào ăn sáng, đéo gì 1 đĩa có 1 quả trứng ốp la, 2 miếng thịt, mấy miếng khoai, mấy miếng đéo gì mất 7£, tôi nhẩm nhẩm ra tiền Lừa mất mẹ hơn 2 loét, tôi không ăn, bảo vẫn còn no, nhưng thực ra tôi đéo cho phép tiêu hoang như thế, 7£ cho 1 bữa sáng, quá hoang, đéo đc.

Thời đó tôi đá bát phở 20k no đến trưa đéo nói phét, dcm tai cái đéo gì cũng đắt, tôi nhìn cô Tai ăn 1 mình.

Tôi bay đến Belfast, gớm chết chết tuyền người da tráng to cao nói giọng belfast tôi đéo hiểu, nói giọng tử tế tôi còn nghe-được-mất nữa là giọng thổ địa eo-éo.

Cảm giác thật khác lạ, cái không khí cũng lạ lạ là, nó làm mũi tôi khô, nhưng tôi hít sâu phê lắm, người xe ở đây cũng khác, tôi thấy vắng vắng là, tôi đéo hiểu dân đi đâu hết, chỗ nào cũng vắng.

Ở đó Belfast, anh trai cô Tai ra đón tôi, anh ta có 1 cái xe BMW mới mua 60k £, anh thúc đến gần 100 dặm/h, tôi ngồi ghế trước, sợ thít người lên.

Tôi gặp bố cô, ông trên 80 rồi hơi nặng tai, nhưng rất minh mẫn, ông nói ông nghe là chính vì he he tôi đéo hiểu, cô Tai dịch thêm lần nữa cho tôi, ông mua sẵn mấy lọ xi, tôi đánh xi chiếc xe của ông bóng ***-lộn, ông rất ưng, nói sẽ đánh xe đi khoe bạn bè vào hôm sau.

2 hôm sao bố cô chở chúng tôi ra lấy chiếc xe thuê, ở Anh phần lớn người già 80 vẫn lái xe bình thường, họ có cái đéo gì dán ở kính để đc iu tiên nơi đỗ xe. ở xứ ta 80 tuổi phần nhiều không còn thật-tính, thường tựa cửa nhòm đường, gom giấu những đồ lẩm-cẩm, ăn rồi bảo chưa ăn, đái ra quần, và ra ngõ kể xấu con cái.

Đó là lần đầu tôi lái xe tai lái nghịch, cô Tai ngồi cạnh chỉ điểm cần đi làn đường nào, tôi há hốc mồm ra bẻ, phê phê là dcm, vửa vào motoway tôi thúc ga phê lòi mát, tôi không dám chạy nhanh quá, xe thuê là cái fiat 2 cửa nhỏ, nhưng chạy thì thôi rồi, lần đầu tiên trong đời bẻ vành rế tôi cày lên 120km/h, lái xe bên tai nhàn dcm.

Tôi chê đèn đỏ bên Tai đéo có đồng hồ đếm ngược, kém cả xứ ta, nhưng cô Tai giải thích đèn này liệt hạng thông minh, kết nối khá tinh vi với mái tính và bộ cảm biến chôn giấu đâu đó ở lòng đường, chúng sẽ tự đếm xe để bật đèn hợp lí, quả nhiên mỗi ngã 4 tôi đến mà các chiều kia đéo có xe thì đèn đều tự động chuyển xanh cho tôi đi, thế mới tài cái địt mẹ bọn Tai!!!


À thịt bò rán dcmnc.

Tôi trước vẫn nhai thịt bò quán con Chiến mập đéo gì đi Nga về ở gần đê, sát quán phở tái nạm khá ngon, nó bán 1 miếng thịt to bằng bàn tai giá dcmn 150k thì phải, miếng thịt nó đập bành-bạnh ác rất, chúng dùng cái búa đéo gì, cứ chan chát cái địt mẹ chúng nó!!! tôi ăn trầm trồ lắm, hôm nào lĩnh-lương mới dám đến với 1 vài bạn, thế là cắn miên man, tôi thích thịt vẫn hư hư hườm hườm máo ngon ngon là dcm !!! lần cuối cùng đi ăn với cô 17 cũng ở quán này, hồi đó cô bỏ tôi rồi dcm nhưng đây là bữa ăn cuối thì phải, tôi uống hết 1 chai vốt ka nhỏ, nói 1 chút về xưa cũ và tất nhiên xin nhát giao cấu chót, tuy nhiên đéo ăn thua, cú nào tôi xin cũng là cú chót hết he he thế mới tài.

Lần đầu tôi ăn thịt bò rán Anh, a ha.

Thịt bò Anh đơn giản đéo chịu, mua 1 hộp trong có 3 miếng to to là, giá có chưa tới tram-nghình (3£) hồi đó( tôi thích loại thịt giống như bắp bò, nhiều gân, loại này rẻ Tai đéo thích ăn) mua 1 gói đéo gì, pha với sữa quấy lên, trút lên miếng thịt bò vừa rán, thêm 1 vài càchua quả với hạt tiêu với hành hai xà lách, khui chai vang đỏ, ối xời phê phê là.


(Ảnh: an cáp)


Ngày đầu sang Tai, cô Tai dẫn tôi ra 1 siêu thị rất to tên là tessco, hoa cả mắt, nhất là đồ ăn.

Đồ cắn bú khiến cho ông Lừa tôi đéo tưởng tượng đc, làm sao mà 8 quả cà-chua vẫn còn nguyên trên cành, cuống dính cuống bán trong hộp? trên hộp đề tên nông trại, ngày hái hạn sử dụng, lần đầu tôi nhặt nó lên ở siêu-thị, bâng khuâng, mẹ bọn Tai tai tài là.



( ảnh : ăn cáp)
Cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhiều vịt trời với ngỗng với thiên nga đến thế dcm, vịt đầy trên đường, chúng chờ dân đến cho bánh mì, ở hàng rào đầy những tờ rơi của hội bảo vệ động vật hoang dã nói đừng cho chúng ăn, nhưng dân cứ cho he he và bọn chúng thân thiện như ông chó vậy.


( ảnh : chính tôi đơi )

Tôi ra chỗ sẽ làm đám cưới, giống như ủy ban nhân dân phường của ta, kí vào cái tờ đéo gì, cô nhân viên béo mập lúc lắc đưa chúng tôi đi giới thiệu nơi cử hành, và cả ngoài trời nếu hôm đó trời đẹp, tôi đéo hiểu nó nói cái đéo gì, nhưng gật đầu lia lịa....

Vậy là tôi sẽ có 2 đám cưới, 1 ở anh tháng 12 và 1 ở Lừa 1 tháng sau đó, thế mới tài..
 
12
0
Tình tai 7
Thế là lần đầu tiên tôi biết đến Tai, 1 xứ xa xa là, con người về cơ bản là tử tế với nhau, không cần xếp hàng xin con học, và ốm được chữa miễn phí hoàn toàn thế mới tài.

Nhất là trên đường, người Anh lái xe rất lich sự, họ hay giơ tay chào khi nhường đường cho nhao, khi anh từ ngõ ra, chắc chắn có xe đạp phanh nháy đèn để nhường anh băng ra phố lếu họ thấy đông xe quá anh không ra đc, bên tai nháy đèn nghĩa là họ sẽ nhường đường đạp phanh, ngược với ta nháy đèn nghĩa là địt mẹ bố mài thúc ga đây, bên ta nháy đèn tôi cảm tưởng chả có cái nghĩa đéo gì. Các anh phải sang tai nái xe mới thấy VN ta chạy xe bất-nhân thế nào he he he.

Chúng tôi qua London chơi, tôi tạm biệt bố vợ, hẹn ông tôi sẽ quai lại cuối năm và sẽ đánh bóng xe của ông 1 lần nữa, nhưng đó là lần cuối, ông thăng thiên 3 tháng sau đó do đột quỵ, hưởng dương 82 tuổi, đúng là sống khỏe chết nhanh, họ chôn ông trong nhà thờ, nằm đè lên trên vợ ông thế mới tài, khi vợ ông chết, họ đào huyệt sâu 3m, đến ông, họ đào 2m vẫn chỗ đó, thế là chung 1 lỗ. Tích kiệm phết. Cô Tai bay về đám tang, rủ tôi đi nhưng tôi kiếm cớ bận việc, tôi chuồn, tôi hãi đám ma, nơi mọi người ỉ ôi khóc lóc. Tôi sợ những gì buồn buồn.

Đám ma Anh không thế, khi chôn xong, mọi người cùng ra quán bar, uống vài li, nói chuyện về vài kỉ niệm buồn cười của người đã chết, có thể cười vui đến sặc bia ra, rồi ai về nhà đó.

Hóa ra tôi cũng có 1 đám ma hơi hơi giống thế, có anh bạn bị nạn wai tào lăn ra chết tốt, hôm đưa ma về chúng tôi cùng mấy bạn gái cũ cũng chơi với anh ra quán bia đá 1 chập, kể chuyện anh từng ăn cắp chó với ăn cắp tiền, cười vỡ cả bụng ra, chưa hôm nào vui như hôm đó he he.

Sau này tôi đùa cô Tai là phong tục VN tao là chờ 3 năm nữa mới cưới, cô không đồng ý, cô nói cô đéo chờ 3 năm, địt mẹ có mà điên....... những 3 nam!!!



Tôi cũng đã đến dự 1 đám cưới chạy-tang, đó là bạn cuả mẹ tôi, bà bị sao đó sắp chết, tôi chở mẹ tôi đến đám cưới con bà, họ phải cưới sớm hơn dự-định vì lo bà chết bất kì lúc nào, tôi cùng mẹ vào phòng bà vấn-an, bên ngoài nhậu nhẹt loa đài ỏm tỏi, nhưng lối rẽ vào phòng bà không khí trầm hẳn, chúng tôi vào 1 phòng, cửa phòng đóng kín, bà nằm thoi thóp, cố cười gượng, răng nhe ra, tôi sợ sợ là, 2 tuần sao bà thăng thiên.

A ha London, tôi ở đó 2 hôm rồi bai về VN, tôi ngạc nhiên khi ở quán ăn họ để những tờ rơi trên bàn nói về thủ đoạn của bọn móc túi, hóa ra bọn Tai cũng vẫn có liu manh he he. Tôi cố tìm cái khách sạn ngày xưa ông Cụ là bồi bàn, tôi muốn đến đá 1 chập bia cho máu, nhưng cô Tai nói giờ nó là 1 khách sạn hết sức đắt tiền ở khu trung tâm, tôi đành ngậm ngùi nuốt hận he he. nhưng đừng đùa, khi nào giàu tôi sẽ quay lại, ở london, khi họ xây 1 cái gì, nó sẽ đứng đó 1k năm đéo nói phét, những tòa nhà bằng đá to to là đắt dắt là, nhưng nó đát xắt ra miếng, nó sẽ đứng đó mãi, chứ dcm rẻ thì vài chục năm thì lại phá xây phá xây phá xây...

Thế là bay lại về Vn, lại sống trong hanoi towers, cuối tuần là chúng tôi đi chơi xa xa, cái ô tô toyota prado 4w của cô tai tôi rất ưng, xăng dầu được bao cấp, tôi chở cô đi khắp nơi, nhiều nhất là Ba vì, xa nhất là Đà lạt.

Cuối tuần thì thường sáng chúng tôi bỏ chai vang với bia vào thùng, cùng dao kéo, rồi bẻ lên ba vì, dừng xe đầu Hòa-lạc chọn 1 ông gà xấu số rồi chờ nó thịt, cộng với ít xôi với muối vừng, thế là cầy lên đỉnh núi, tôi để số 1 chạy rì-rì lên cho vui he he nhanh làm đéo? lôi 2 cái ghế nhựa xuống, xé gà đá với vang, mềnh màng phết he he. Xe tôi lái mang biển số ưu tiên miễn trừ, tôi có chạy lỗi lọ kia thì cam lộ ( cảnh sát giao thông) cũng chỉ ngoái cổ giả vờ không nhìn thấy.



Trình tiếng Anh của tôi cũng lên đc tý ty, lói thì đéo chuẩn nhưng nghe khá hơn, tuy nhiên lắm chuyện cô kể tôi chả hiểu mẹ, cô kể chán chê xong thì tôi bảo đéo hiểu đéo, cô lại cười khành-khạch.

Đi đâu xa xa tôi rất phiền chiện tìm toa lét cho cô đái, cô Tai đéo đái bậy đc như ta, vì ngồi xổm đéo quen, thế là tôi bảo cô thử ngồi vào cái xô mà đái, thế là cô rất ưng, lúc nào cô bí tôi chỉ việc dừng xe, cô lom khom chui ra băng sau, thư giãn trên cái xô nhựa he he. sau phát minh đó cô có thể thoải mái uống nước trên xe.



Sau đó chúng tôi đi Hongkong và nam phi, từ 1 thằng khố rách đéo biết cái đéo gì, tôi trình lên hẳn đi, hong kong là cơ quan cử tôi đi học về an toàn điện, thật thà mà nói tôi đến 80% đéo hiểu nó dạy cái *** gì, đc cái ăn ngủ ko mất tiền, cô Tai xin nghỉ phép, đi cùng tôi, học nửa ngày đi chơi nửa ngày, tôi ưng lắm.
Nam phi thì cô đặt tua cho tôi đi, chà chà chà, vụ này tôi cũng đã biên bên phượt, tôi giật tít bên Phượt là bán đất cho hút hàng chứ có cái *** đất mà bán he he.

Tóm lại về lại VN, chúng tôi ăn chơi nhảy múa, tôi ở hanoi towes cũng tiện nghi, không phàn nàn gì. Chúng tôi sẽ ở lại VN sau khi cưới, thỏa thuận thế.

Thế rồi bai lại sang Anh làm lễ cưới, chúng tôi cưới ngày 28/12, bay trước mấy ngày, chúng tôi đón Noel cùng nhao, cô Tai mua con gà tây nướng lên, tôi ăn đéo ưng, may có mấy chai vang ngon ngon là, lúc tôi đang gặm cái đùi thì bỗng cô Tai nói: "tuyết rơi kìa".
Tôi nhìn ra ngoài, thấy tuyết tráng bai bai, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tuyết, kể cũng khá hay, tôi ngồi gặm cái đùi gà tai với chai vang đỏ, ngắm tuyết rơi bên ngoài, nghe tiếng gỗ thông nổ lốp bốp trong lò sưởi, thôi thì đời cứ thế là tạm ổn !!!

Thế rồi ngày cưới cũng đến, tôi tròng vào người bộ com lê đcm mang từ nhà, trông như bò mặc bao gai



Mọi thứ đã đặt trước, khách mời 20 người bạn bè họ hàng cô Tai, tôi 1 mình đơn đao phó hội sợ đéo gì he he, hàng xóm của cô Tai tối hôm trước mang bưu thiếp chúc mừng sang đưa, kèm 20 hoạc 30 hoạc 50£, cái này tôi ngạc nhiên lắm, ở Ta mà đéo đc mới đến dự thì cút con mẹ mày đi, nhưng Tai không được mời vẫn sang mừng, nói phét dăm câu, chúc mừng và về, đúng là văn minh thật he he.

Thế là tôi chở cô Tai trên cái xe thuê vào đám cưới, có đéo gì xoắn, kể ra tôi cũng hơi hồi-hộp he he.

Tôi vào 1 phòng rộng, trên bàn có hoa, 1 chị mập làm nghi thức,bên Tai cưới có nghi thức đàng hoàng, đéo như ta lộn bậy lung tung ăn uống hát hò đọc thơ ầm ĩ.

Chị hỏi tôi:

-Nài Pín, hãy nói theo tôi :

" Tôi đĩnh đạc tuyên bố không có lăn-tan ( trở ngại pháp ní) gì ngăn cản tôi cưới cô Tai này ".

Tất nhiên là không có trở ngại nào cả he he, tôi nhắc lại lời cô mập i sì phoóc!!!

-Nài Pín, hãy nói theo tôi:

" Có mọi người làm chứng, tôi công nhận cô Tai là vợ hợp pháp mãi mãi... chúng tôi sẽ bên nhao trong bất kì hoàn cảnh nào, dù may mắn hay hoạn nạn, dù giàu có hay đói nghèo, dù khỏe mạnh hay ốm yếu, không gì chia lìa được hai ta.... mãi mãi".


Thế là xong, tôi trao nhẫn cho cô Tai, cặp nhẫn mua ở Tông nhân trần cũng, sau nài uống diệu say tôi tháo ra tháo vào làm rơi mất mẹ, rồi đánh 1 cái khác y hệt.
Tôi trao nhẫn cho cô, khi trao nhẫn tôi phải nói câu nài:

" Cô Tai, tôi trao cô cái nhẫn nài, nó chính là tất cả tình yêu của tôi trao cô, những gì tôi có, tôi sẽ chia xẻ cùng cô, suốt cuộc đời nài!!!".

Thế là xong, chúng tôi trao nhẫn, chị Mập bảo:

"Bố mài tuyên bố từ bây giờ anh Pín và cô Tai là vợ chồng, giờ anh Pín có thể hôn cô dâu!!!

Thế là chúng tôi hôn nhao, trước đông người tôi ngại ngại là...
 
12
0
Chiện Tình Tai hết òi, giờ tôi bốt tiếp chiện khác nhe vươn văn anh Pín nghé mlt mời các bạn đọc mời mời.
Chuyện cái "Xèng"


Hồi nãi, ngồi uốn thí diệu mềnh màng trên mạng, có anh bạn khoe vừa giao cấu với 1 cô gái 19 tuổi xinh đẹp chân dài miên-man, anh bạn hơi bớt hào hứng vì cô đéo còn xèng, xèng, nghĩa là cái trinh, nhân gian vẫn gọi là cái ngàn vàng.

Cái ngàn vàng thì quý lắm, thế thì mới gọi là ngàn vàng dcm, cha mẹ VN hay dạy con gái cẩn thận với lũ liền ông, kẻo nó đá mất cái ngàn-vàng, nhưng ác nỗi cái ngàn-vàng thì 1 cô gái gia-giáo đéo bao giờ bán, nhưng cũng đéo bao giờ tặng không, theo bác Khổng thì sẽ trao cho anh chồng dái oặt ẹo do ngất ngư men diệu đêm tân-hôn, vợ chồng ngây ngất, sờ bộ phận sinh dục của nhao thẹn-thẹn-là, rồi đâm phát ngóe lên...

Nhưng giờ tân-tiến thuyết đó nhạt mẹ. Đéo cho đóng sớm thì đéo có hôn lễ, mà cho đóng thì khả năng mất trắng cái ngàn vàng tương đối lớn, thật tiến thoái lưỡng nan.

Anh Móm xưa cưa được 1 cô gái, anh quen cô là nhờ đi bú bia với tôi ở halida Hàng bài, cô ý dạo đó là sinh viên đi làm kiếm thêm, anh làm quen, đèo đi chơi, ôm hôn móc lốp, nhưng cô quyết không cho anh giao cấu, chờ tận đến lúc nhà anh đem trầu cau sang, cô mới cho anh thưởng thức cái sinh lí ( tức là địt) hóa ra cô còn xèng, Móm há hốc mồm cười đến 3 ngày liền, uống bia chém gió, cả tuần kế tiếp anh kể lể cà kê về cái xèng, làm mấy anh bạn vợ đéo còn xèng gớm tỵ tỵ là...

Có anh bạn khác bạn tôi ở tận Sài gòn vợ không còn xèng, cơ mà vợ tưởng anh gà, cứ 1 mực nói anh lấy mất cái quý giá nhất đời con gái của em đó nhé, anh biết vợ đòn-gió anh nhưng do nể vợ lên nhịn, nhưng có đợt cãi nhau to quá, vợ bù lu rằng tổ sư mài bà trao tất cả đời con gái cho mài, cơn lên anh bảo : cô ý, cô còn cái máu *** xèng, chị vợ tru lên, nhưng sau cũng thú là thằng bồ trước nó sút mất hehe. Các chị đừng tưởng liền ông gà, đéo còn xèng thì cứ nói mẹ nó thật cho nhanh hehe.



Hóa ra xưa tôi cũng ăn được cái xèng, nói quá lên thì là 3 cái xèng, nhưng cô Lò đúc và cô 17 không hề có biểu hiện rõ ràng, riêng cô An ninh thì chà chà chà, xèng rơi đánh keng 1 cái. 1 năm sau cô bỏ tôi để yêu 1 anh công an, tôi van lạy cô nhưng ko đc, tôi đau buồn mất đúng 1 năm ...
À quai lại cái xèng dcm.

Hồi đó tôi làm lìu-tùi, trong gara ô tô của 1 anh Tây, suốt ngày chui gầm vặn ốc dầu mỡ đầy người, tiền ít, có cơ mà chỉ đủ bia bọt lùi tùi, cơ mà tán đc cô Anh ninh, sở dĩ tôi gọi là cô An ninh vì cô tốt nghiệp đại học an ninh, giờ đóng lon Tá, tôi đéo ngạc nhiên lếu sau nài cô lên chức tướng và đc chôn ở Mai dịch, vì cô đẹp và thông minh.
Mấy cô tôi yêu được tuyền nhờ võ, môn Teakwondo, tôi đá ác lắm thề đéo nổ, cô nghỉ hè lớp 11, yêu tôi năm cô học 12, tôi là cao thủ thành ra nhiều cô ưng, tôi tán cô qua lại thì thành ra yêu nhau, bộ quần áo tập của tôi cô giạt sạch, là cẩn thận, có thể xịt lước hoa cơ mà tôi điếc mũi đéo biết, đúng là tình yêu đẹp.

Tôi chủ quan không hề đưa cô vào cà phê vườn khởi động như thường kì, Ngay buổi đầu tiên tôi mời cô đi ăn món lẩu dê với tiết canh dê với diệu ngọc dương dê, (cô không uống diệu), rồi đưa cổ thẳng vào nhà nghỉ, tôi nói anh mệt quá vào đây nghỉ tý, anh không làm gì đâu, cô bảo thế thì phải mua tờ báo cho cô đọc, vì cô không buồn ngủ.
Đó là lần đầu, tất nhiên tôi không ăn đc, vừa vào tôi lập tức ôm hôn rồi cởi phăng áo, cô nói ối ối ối tôi ngại đéo dám cưởi nốt quần dài, cô nhắm tịt mắt hehe. tôi lột áo cô ra không vấn đề, cơ mà dỗ hết hơi cô không cho cưởi cái quần bò, địt mẹ vật nhao mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cô nhắm ngiền mắt, rên ư ư, luôn mồm nói anh Pín ơi em không thích... thôi đành, tôi vần vò đôi bồng đảo, gớm to to là, tôi ưng lắm. đéo ăn đc nhưng tôi đã nghe các đàn anh tư vấn, cần kiên nhẫn hehe. mất mẹ 5 chục bạc tiền phòng.
Lần sau tôi rủ vào nhà nghỉ cô ok luôn, ấy hehe cái giống liền bà bén hơi cái là cứ nhuận đi hehe.
Tất nhiên vẫn không ăn đc, lại vật nhau mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cô lại bảo ui ui anh Pín em không thíc đâu. lại về chả làm ăn đc đéo gì, lại mất mẹ năm chục bạc tiền phòng .

Tôi đành đình-bộ, dẫn cô đi cà fe vườn hôn hít nỉ non va chạm thể-xác, cầm thằng trọc móc lốp chườm ngực mát xa, lắm thứ không vội được, các quý anh ạ.
Thế là đưa cô vào nhà nghỉ , úi chà chà.

Tính tôi vốn ki, vào bia cỏ cô thường ngồi bạch định, nghe tôi chém gió là nhiều, gọi cho cô lon nước ngọt, với đĩa lạc luộc, cô đói thì đá đĩa đậu lướt ván, xông-xêng thì có dăm cái nem chua, thế là no, hôm nào ăn đề hay mới lĩnh lương thì mới ăn sang, sang, tức là có thêm đĩa xách sào hay tiết luộc.

À quai lại chuyện nhà nghỉ, chúng tôi lại vật nhau, mồ hôi nhễ nhại, cơ mà đã quán-triệt xong ở cà fe vườn, thành ra trần như nhộng cả, thế là sau 1 hồi ôm hôn máng mủng, tôi nhét được ông trọc vào.
Cái xèng của cô tôi cảm tưởng giống cánh con dơi, chọc nhẹ đéo thủng, vài lần cô cứ giãy khiến ông trọc chuồi ra, thì tôi quyết liệt lấy hết sức bình-sinh, đâm búp phát, cô kêu ngóe lên, nửa đẩy ra nửa ôm vào, tôi giã bình-bình, cô bíu chặt tôi, rên lên như mất cướp. tôi giã cô nhấc đít lên, thế là đi đứt cái ngàn vàng.
Khi xong xuôi tôi chuẩn bị ngáy, thì cô cúi xuống và nói: "chẩy máu này anh".
Hóa ra cô bị chảy tý máu, ty tý thôi. Gớm tôi mừng mừng là, tôi vốn bần nông, ăn được cái xèng tôi run lên vì cảm-động. cô cũng không phiền, không đau, chọc 1 lúc lại cười hí hí.
Xong cái xèng thì tôi quyết định xông-xênh, tôi dẫn cô ra quán bia cỏ, thay vì đậu lướt ván hay lạc nuộc hay nem chua, tôi gọi cho cô hẳn 1 đĩa to tràng trứng gà, ý tôi là cô mất cái xèng, thì ăn vào cho bổ hehe. Ăn gì bổ nấy mà.
Nhớ ra xưa có anh đéo gì bỏ tiền chục triệu mua xèng mà vưỡn phải đi 1 khóa tù tự nhiên tôi phục tôi quá hehe, tôi đớp đc cái ngàn vàng hahahaha...
Mà mất muỗn đĩa tràng trứng xào cần tai ahahaha.
 
12
0
Chị đồng nát(Pín mlt)

Hồi nhỏ tôi có máu mê gà chọi.
Chú tôi mua cho tôi 1 ông gà chọi to to là, sác tía, hết sức hùng dũng, tôi hay bê nó quanh quanh làng gạ chọi vui.

Thì có ngay lão Thẩm thẩm, lão khoảng hơn 60, trông vẫn phong độ phết, 10 bận tôi bê gà đến thì 6 bận lão đuổi tôi đi, thi thoảng lão mới cho chọi vần( vần, tức là đá tập) với gà của lão, lão dùng 1 băng giẻ quấn chân gà tôi thành cục to, để đá gà của lão không đau, tôi thích lắm, há hốc mồm xem chọi.

Có lần đang chọi hăng thì có chị đồng nát vào, lão Thẩm thẩm dừng cuộc chọi, đuổi tôi về, tôi cáu lắm, chửi thầm địt lônz mẹ con đồng nát.
Các chị đồng nát loanh-quanh làng tôi rất không ưng, vì ngoài nghề mua bán phế liệu là chính-ngạch, các chị kiêm luôn nghề ăn cắp vặt, cái nắp cống tự chế bằng nhựa, cái dây phơi bằng đồng, cái xô đựng rác, các chị ăn cắp rất nhanh. Các chị hay thó ở public land aka đất công, ai bắt đc thì các chị hay lói : "tưởng các bác vứt đi".



Chính tôi thấy các chị xổ tung bao rác chỉ để lấy cái bao đựng rác bàng ni lông nhựa, rồi quẩy quang gánh đi mất hút, để lại đống rác thối ruồi bọ mù giời.

Hóa ra lão Thẩm thẩm làng tôi chuyên gia giao cấu với các chị đồng nát, lão có đòn rất tinh vi, làng tôi gọi là đòn chưởng bộ, ( hồi đó mới có phim chưởng, chưởng bộ là những đòn tinh vi khi oánh lòe ra màu xanh đỏ , phim bộ dài chục tập, phân biệt với chưởng lẻ là đấm đá đạp thông thường 90 phút là hết mẹ phim).

Đòn chưởng bộ của lão là gom 1 cơ số nhôm, đồng, sắt ở dười gậm gường, rồi bảo chị đồng nát vào xem, khi chị chổng mông ngó xuống gậm gường là lão tụt quần đóng luôn, mồm nói cho tao địt nhát tao cho mài hết đống nhôm đó, có vẻ như lão chưa từng thất bại trong đòn đó...

Chị đồng nát phản đối lấy lệ, rồi cũng lặng ngắt cho lão đóng, suy cho cùng chị cũng chả mất gì, trong khi thằng già dê tuồn ra tuồn vào 10 giây là xuất mẹ.

Thế là cả nhà cùng vui, lão Thẩm thẩm hễ có tý sung lực là lại thu gom đồng nhôm sắt vụn dồn đống gậm gường!!!

Chị đồng nát cũng quen mùi, nhát 1 chị lại ghé qua nhà lão, cất tiếng rao lanh-lảnh.

Có lần tôi vào gạ chọi gà đúng lúc chị đồng nát đang quẩy quang ghánh nặng trĩu hầm-bằ-lằng đi ra, tôi thấy chị tươi roi-rói, cõn lão đại bợm kia không nhấc nổi ông gà chọi ra khỏi cái bu.

Thế rồi không biết lão đào đâu ra 1 cái tủ lạnh Sa ra tốp Nga xô hỏng, thành tủ đã bị gỉ, bong ra 1 mảng, lão thỏa thuận với chị đồng nát 3 nháy, tức thị chị vào, lão địt, đến nháy thứ 3 là cái tủ lạnh thuộc phần chị, cả 2 đều kí mồm vào bản ghi nhớ, lão đã đóng nhúc nhắc 2 nhát rồi.

Thì đến nhát 3 khi chị đến thì gặp vấn đề gì đó, cái tủ đã biến mất.
Đúng lúc tôi đang ôm gà chuẩn bị đá vài hồ, địt mẹ tôi biết sẽ bị đuổi về như thông lệ thì xô sát sảy ra.

Giá như người ta thì lão ngọt nhạt hứa bồi thường hay gì đó thì xong, đằng này lão cãi cùn gì đó, thế là lời lói đi thì nhẹ, lời nói lại thì nặng, chị đồng nát đi ắng-ngắt đi ra cổng, và ở đó, chị nhẩy cẩng lên, chửi tưới hạt sen tay vỗ vào lônz hắt vào mặt lão, hóa ra lão cũng vét máng chị nữa, vì chị chửi " tổ sư bố thằng già toàn úp mặt vào lônz tao!!"
Mọi chuyện vỡ lở hết cả!!! tôi ôm ông gà, thưởng thức vở tuồng độc nhất vô nhị.



Thì tôi biết đéo đâu, tôi nghe chị chửi thì mới biết đầu đuôi, từ vụ 3 nhái đến vụ thò đầu gậm gường, chửi ở Ta thì anh chị lạ gì, kể lể con cà con kê chiện lớn chuyện nhỏ he he.

Hóa ra hôm đó chị kéo theo xe cải tiến để chở tủ đi, chị đã sẵn sàng cho nháy thứ 3, thì tủ đã bị bán.

Mọi chuyên vỡ lở hết, làng tôi đc 1 mẻ cười, thanh niên làng phục lão lắm, và nhớ lằm-lòng đòn chưởng bộ.

Vợ lão chả bình luận gì, sau bọn làng tôi nói chính chị vợ đã lén bán cái tủ lạnh cho 1 chị đồng nát khác!!!

Sau đó khi tôi bê gà đến chọi, lão quấn chân gà tôi cho chọi 1 giờ mới 1 con gà mầu xám, rồi sau khi nghỉ, lão bê 1 con gà khác ra, bỏ bớt quấn chân, chọi thêm 2h nữa, con gà của tôi về bị liệt, phải hầm, ăn như cao su, thế là từ đó tôi không gặp lão nữa.

Tự nhiên tôi nhớ đến lão, và chị đồng nát có tiếng rao lanh-lảnh...
 
12
0
ONLINE TÌNH ĐẦU (Chuyện này của con Phẹt liệt bạn tôi)


Tôi chơi mạng từ 2002, bắt đầu từ cái diễn đàn quốc doanh vnn. Biên tuyền những thứ bố láo vô thưởng vô phạt, ấy thế bọn Ất - Mốt ( Admin - Mod) ban nick, chém clone tơi tả. Sau thì chuyển sang Cà phò ( X- cafe) thời gian. Tự do hơn nhưng "phản động" bỏ mẹ hehe. Đến khi thằng Già hú ( Yahoo) bú bòi có cái divu cho việc biên lách thì tôi lập một cõi riêng. Nhưng cũng được thời gian thì nó lăn ra chết. Thằng đệ tôi cảm cái công nên bốc mả sang cái Gú gồ chết tiệt

Những thứ tôi biện ra phần đa là thối tha bù bựa. Thi thoảng cũng có xui bạn bè vào đọc để xem phản ứng chúng thế nào, mười thằng thì đến mười một đứa bịt mũi, vào phát là...ra ngay. Đúng là bọn lợn hoạn iếu sinh lý. Nhiều bạn gái thì nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ cái nhân phẩm cá nhân rồi tránh như tránh hủi. Địt con mẹ cả nhà chúng nó chứ, bạn với chả bè. Bạn bè cái bẹn bà đơi nời đkm hehe.

Rồi để đu theo công nghệ và đú theo trào liu, thằng đệ lại dọn cho cái ổ có tên là Phây búc. Nó bảo bách tiện và gái lại đông. Việc của tôi đéo ai chấm công nên tôi bảo cho mày làm mai mà đào gái. Cơ mà nó cũng chả biết viết lách cái đếch gì, lại đào mả ở nhà tôi sang. Sau thì chán hẳn, đóng hòm chờ ngày cúng tiễn. Tôi mới điên lên bảo để đấy tao. Và cấp tốc đi học một khóa Phây búc đại cương trong vòng tuần lễ. Thế mà nên người khà khà.

Tôi xác định rồi, blog là nơi để chăn bò, còn Phây là để chăn gà. Bò ở đây là tôi chỉ giống đực, còn gà là giống mái. Tôi rất xin lỗi khi có ý xúc phạm các cô nàng bằng cái danh từ gà qué chẳng mấy cao sang. Tại cái tính tôi hỗn hào từ nhỏ, nhìn cái đéo gì cũng ra súc vật với gia cầm. Thế mới hiểm!

Phải công nhận là cái anh Phây này hay thật, đủ các loại tiện ích từ chát chít, kết bạn đến nhắn tin, chưa kể tính tương tác lại cực cao. Và quan trọng là nhiều gái đẹp. Họ lên Phây đong giai, khoe đồ - hàng và than vãn những thứ rất giời ơi chứ hiếm khi thấy những thứ ra hồn cho lắm. Cũng may bọn gái xấu biết thân biết phận nên tuyền chỉ thấy khoe ăn uống mấy lị vài thứ nhố nhăng. Quan điểm của tôi là " thà quay tay với Ngọc Trinh còn hơn làm tình với Trang Hạ" nên thi thoảng cũng giở rói đong vài em đèm đẹp. Cơ mà chả mấy ăn thua bởi chúng bảo tôi là...khốn nạn. Đéo mẹ!

Ngày đẹp giời, trong box tin nhắn của tôi trên Phây hiện lên dòng chữ " Em buồn và rất mến anh". Tôi hoảng quá nên giả nhời lại " Sao buồn? Và anh nhớ người khác mất rồi". Tin nhắn reply tức khắc " Tiếc quá! Em buồn vì chồng đánh". Giời ạ, sao lại có thứ nỡm thế này. Nhưng nó kích thích tôi sự tò mò nên kích chuột vào tên đương sự.

Chết chết, cả một trang giai nhân tuyệt sắc mà tôi không hề biết. Tôi lục lọi trong đống album xem ảnh, tuyền những thứ hình hài roi rói tươi xinh và đa tình quá thể. Sướng quá nên tôi đề nghị đương sự nâng cấp từ nhắn tin lên tầm chát chít, cũng ở trên Phây này thôi. Nhưng đương sự từ chối, tôi thối hết cả mặt.

Tôi lại nội soi và điều nghiên đương sự ở câu chữ. Chả có cái đéo gì ngoài những thứ vớ vỉn à ơi. Đại để như " cả nhà ơi măm măm nào" kèm theo ảnh dĩa thức ăn ú ụ, hay như " có ai như này hem?" đính với đôi giày hay cái vòng đeo cổ. Nói chung nhạt. Gái xinh thường thế. Nhạt! Nhưng như tôi đã nói " thà quay tay với Ngọc Trinh còn hơn làm tình với Trang Hạ" nên tôi thiên về khe ngực sâu hơn cái đầu lâu đầy óc. Tôi chấp nhận việc nhắn tin lại qua, như đề nghị.



Đối tượng viết tin nhắn cho tôi dài như râu Các Mác. Nàng kể lấy chồng tự thủa đôi chín, chửa biết iêu là gì. Chồng nàng hơn nàng giáp rưỡi, xuất tích thợ nề, nhờ mau nắm mà thành thầu khoán. Trong cái định mệnh chông chênh của cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới thì việc có một gã rủng rỉnh xu hào và kỹ năng săn bắt nên việc nàng ngã vào lòng là chuyện tất nhiên. Liền tù tì nàng làm hai nhóc, đứa lớn đã lớp 12. Thế thôi rồi ở hẳn nhà lo việc mọn trong tư cách của một bà hoàng, nghĩa là giàu sang và đẹp đẽ. Chồng nàng thì túi bụi với các dự án và những công trình. Ngoài việc nhà và chăm lo con cái, nàng lấy mạng ảo làm vui.

Tôi chỉ biết đến thế thôi và không có nhu cầu biết thêm nữa. Sự tọc mạch là một nết âm hộ nhất mà tôi cay đắng tuy rất quý cái bộ phận vừa nêu. Nhưng tôi muốn biết thêm cái nguyên do nàng bị chồng đánh. Gạ mãi nàng mới kể, là có gì đâu, ảnh nhậu say và gọi nàng đánh xe đến rước. Như người ta thì liệu việc mà hành sự, đằng này nàng lại xốc nách lôi tuột về. Đương phê pha và trước mặt đối tác, ảnh đạp cho nàng phát ngã tung bốn vó lên giời và ướt cả phao câu nơi bàn nhậu. Nàng bỏ về một mình. Những tưởng thế là thôi, nào ngờ ảnh lặn lội về nhà, vật nàng ra mà tẩn vì cái tội bố láo bố xiên, khuyến mãi thêm một giờ đồng hồ mạt sát cho giã diệu. Đang từ phận bà hoàng, nàng tụt xuống hàng nô lệ thê thảm.

Tôi không bình luận gì về hành động của chồng nàng nhưng phải tôi thì đkm còn hơn thế nữa. Khi những thằng diệu say thì tốt hơn hết là vâng dạ chúng như khải chúa, chớ có dại mà le ve để ốm đòn. Bởi suy cho cùng ra say thì biết cái đéo gì, nhìn vợ thành kẻ thù chỉ trong chớp mắt. Con vợ tôi cũng từng bị tôi dần cho nhừ tử vì cái tội chồng say lại quảy đít ra vìa. Phàm đã là đàn bà, để cho chồng đánh là một hành vi trì độn. Tuyên ngôn đấy, đéo nói nhiều.

Chuyện chỉ dừng lại ở đấy nhưng tệ cái là sáng nào nàng cũng gửi cho tôi một tin nhắn vào inbox. Và như thường lệ, vưỡn dài như râu Các Mác. Cũng chỉ là những thứ nhạt nhạt kiểu như thời tiết, sức khỏe hay ăn cơm chưa. Cơ mà điệu đà nàng gọi tôi là kưng. Khỉ gió quá nên tôi cũng gọi lại nàng là tình iêu cho máu.

Cho đến một ngày nàng bảo nàng iêu tôi. Bỏ mẹ thật! Tôi hỏi văn hay người? Nàng bảo cả hai mới khiếp đảm. Rằng không đọc là nhớ. Chờ hồi âm tin nhắn của tôi như chờ quà muộn chợ chiều. Vãi nhất là nàng còn moi móc đâu ra tấm ảnh khi tôi đang phồng mang trợn mắt tọng món thắng cố trong một chuyến lượt phượt vùng biên, save vào máy tính thi thoảng mở ra nội soi ngâm cíu. Tôi thì tôi nghĩ mất gì của bọ, làm tí tình online kể ra cũng bổi hổi đáng iêu. Già rồi nên được ai iêu thời thích lắm. Chuyện "đánh nhắm" tôi xếp rất xa, ít cũng vài năm ánh sáng.



Hôm tôi có việc đi Sài Gòn, giật cái stt ất ơ thông báo. Hàm ý là tôi bận việc nên hoãn cái sự tự sướng bốt biếc linh tinh. Gần như ngay lập tức trong inbox chình ình tin nhắn của nàng. Thì ra nàng ở SG. Nàng ngỏ ý muốn gặp tôi cho thỏa. Nàng cho cả số điện thoại và còn hứa sẽ ôm tôi. Tôi phân vân lắm, não lùng bùng như sài giật bởi tôi toàn nghĩ những điều không hay và cạm bẫy. Mấy lị tôi thích sự mờ ảo hơn và sợ cái cảm giác " em buồn gì khi thất vọng về tôi" ( trong nháy nháy là ý thơ của ông Hồng Thanh Quang lợn hoạn). Nhưng quả là sự tò mò và nhan sắc nó vạn năng hơn lý trí. Tôi liều chết gọi cho nàng và ngồi một quán cafe thanh tao chờ đợi.

Tôi không dám tin ở mắt mình khi nàng xuất hiện trước mặt. Trong một phút trấn tĩnh và định hình xem thật hay mê tôi ý tứ vê tay túi quần véo dái. Đang còn sống, giời ạ. Nàng đẹp hơn trong hình hài ảo mộng nhiều bậc. Cái thân hình cao ráo tròn lẳn quấn trong bộ đầm xanh da trời làm nổi bật bờ mông cong, óng ả cặp tuyết lê trễ nải. Tôi run rẩy không đứng được lên, mắt lồi như cá vàng sắp nổ, mồm há ra bâng khuâng. Nhưng nàng đánh bật đi trạng thái choáng đó bằng cách cúi xuống ôm lấy tôi, vừa đủ để thấy không hững hờ nhưng lại ra ý...hãy chờ một phút. Rồi nàng phất váy điệu nghệ đan chân ngồi cạnh tôi, giọng bắc pha nam diệu vợi, " anh mới vào".

Bóng nàng đổ trang đài xuống không gian cafe trầm mặc. Tôi không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu mà cất nhời trong hụt hơi là Lệ Quyên hát hay nhỉ. Chả là có cái đĩa nhạc đang thánh thót bản "Đồi thông hai mộ" trong cái cảnh hai người - nàng và tôi. Không ngờ câu làm quen trì độn đó xua tan đi ái ại ( khoảng cách thì gần rồi, không lo). Nàng hào hứng nói về Lệ Quyên và những nhạc phẩm tuyệt tình cổ hát, thông thái như một tay chuyên. Tôi cũng bình tĩnh dần dần. Và khi đã đạt cái khí độ đó rùi thì tui hót như khiếu mẹ. Vẫn cái lối hoạt kê bông phèng đôi khi mất dạy hehe.

Chiều Sài Gòn hối hả và lõm bõm trong những dải nước lênh láng do triều cường. Tôi ngỏ ý muốn về khách sạn sửa soạn ít đồ lề cho bữa tối khách mời. Tất nhiên tôi tha thiết rủ nàng đi cùng, họa có điên mới để giai nhân xổng mất. Nàng chối từ nhưng tỏ ý muốn đưa tôi về. Thôi thì còn gần được nhau bao nhiêu tốt bấy nhiêu, tôi tót ghế đầu ngồi nghiêm ngắn. Nhìn cái phong thái lái xe của nàng mà tôi muốn lao vào hôn hít. Không hẳn vì sự ham hố hay dâm ô mà bởi đôi tay nàng gác vô - lăng vô tình để lộ ra một mảng trắng lủng lẳng. Là bầu vú nhìn nghiêng, thưa các anh. Và không nịt ngực. Gần 40 rồi mà mõm vú vẫn sừng trâu hếch lên nom rất... bố láo. Và tôi thực sự muốn trở thành thằng ăn cắp đkm hehehe.

Nhưng tôi nhịn được cái hành vi đực tính đó cho tới khi về đến khách sạn. Tôi bắt tay nàng rồi lại thõng xuống ơ hờ như cầm nắm. Lấy hết sự điệu đà và tinh tế của một quý ông bù bựa, tôi hỏi rằng nàng có muốn lên phòng không bởi có món quà nhỏ mà tôi muốn thật tâm trao gởi. Trong thang máy tôi nghe tim mình đang loạn nhịp và ngực nàng cũng phập phồng như ếch thở đồng hoang. Tôi mở va - li đưa nàng bó hoa tam giác mạch tím biếc mà trong một chuyến lượt phượt tôi trót khoe khoang. Hoa thì héo rồi nhưng bởi cái lòng tôi roi rói nên nàng xúc động thật sự, phệt mông ngồi cạnh giường ngấn lệ. Tôi đưa tay bóp vai nàng. Mặt đối mặt tôi từ từ tháo kính. Tôi mon men đến bờ môi. Ban đầu nàng mín chặt, rồi không hiểu vì sao lại toang hoác ra một hố rộng dài. Tôi thụt vào trong đam mê. Sự thể như thế nào chắc các anh cũng đã mường tượng ra hoặc đoán biết. Khi cả tòa thiên nhiên mà tạo hóa đã kỳ công nhào nặn run rẩy trên tấm ga giường trắng muốt thì tôi không còn biết giời đất gì nữa. Nhưng dù có tăm tối mấy tôi vẫn biết cách hạ xịp và móc súng ra chơi.

Khi mọi nhẽ đang trên đà thắng lợi thì bất chợt nàng đạp mạnh tôi ra. Vì đã chín nên tôi nghĩ là đỏ nên không phòng bị gì, bốn vó co giật như chuột hạch. Nàng vơ lấy bộ đầm che ngực, giọng thổn thức run run " em iêu anh nhưng không có ý ngoại tình. Chỉ là nhất thời giận chồng nên nông nỗi". Rồi không để tôi ú ớ thanh minh nàng mặc vội và lao ra khỏi cửa. Thôi thì đàn bà vốn nông nỗi và tôi không nghi ngờ gì cái tâm ý của nàng nên cũng lục tục mặc xịp và ngó nghiêng trước gương trông nom thằng nhỏ.

Tôi bỏ bữa tối và ở lì trong phòng lôi bia tủ lạnh nốc cho đỡ tủi. Tôi quay cuồng vì tiếc nuối và nghĩ về nàng. Tôi chẳng còn đầu óc đâu mà công việc nữa nên gọi điện nhờ một cộng sự lo giùm. Tôi muốn trở về, vào ngày mai.

Các chuyến sớm đều đã hết chỗ nên tôi đi chuyến cuối ngày. Khi đang làm thủ tục check - in vào phòng chờ thì máy đổ chuông. Nàng gọi. Tôi tủi thân nên không nghe. Nàng lại gọi. Tôi vẫn tủi thân nên không nghe. Và nàng lại gọi. Tôi tủi thân quá nên nức nở " a nhô?".

Nàng nói giọng trong ầng ậc nước mắt " em đang ở dưới sảnh khách sạn. Anh có trên phòng không để em lên lấy bó hoa tam giác mạch bỏ quên. Và em cũng có quà tặng cho anh". Tôi bảo là đang ở sân bay để về, hoa thì chắc dọn phòng đã quăng vào sọt rác. Món quà ý nghĩa nhất đời tôi là cú đờ - mi giao cấu mà nàng trong phút giây nông nỗi đã tặng trao. Thế thôi!

Tôi lên máy bay. Mở máy để tắt. Tin nhắn hiện lên. Của nàng. Tôi mở ra đọc, nguyên văn " anh liệt thật rồi chăng?"

Đèo mẹ...

Và đây là cách tôi chào nàng, online tình đầu của tôi.
 
12
0
MÙI IÊU(Phẹt liệt)

Nàng lấy chồng năm mười tám, khi còn chưa biết iêu. Và nàng sống với chồng nàng đến giờ là hai mươi năm có lẻ. Kể ra đàn bà thế là thiệt thòi bởi thiếu những trải nghiệm của cái gọi là tình iêu.

Tôi gặp nàng như định mệnh. Nụ hôn đầu tôi trao nàng trong một đêm gấp gáp. Ngọt ngào lắm. Có điều khuôn miệng nàng như một hố chân không khổng lồ. Tôi muốn bảo thè lưỡi ra để mà định vị. Nhưng nghĩ sự văn minh hay khoa học hoặc cái chết tiệt gì đó tương tự sẽ phá hỏng đêm vui. Nên lại thôi. Nhưng rồi tôi cũng cố nói ra khi đã xa mặt, rằng em chưa biết hôn? Nàng bảo đã kịp biết iêu đâu mà biết hôn mới hít. Và hơn mười lăm năm nay chồng em chưa từng đặt một môi hôn mỗi lúc ái ân Thảo nào!

Giáo khoa thư thì có nhiều nhưng dạy một nụ hôn đúng kiểu nhẽ là luôn thiếu. Tôi cứ nghiệm ra rằng hầu hết người An-nam ta đều chưa biết hôn, nhất là những nụ hôn đúng điệu. Xem phim Tây thấy họ hôn sao mà thốn thế. Chứ chả như phim ta, nụ hôn cẩu thả như cách bần nông chùi đít. Xoắn xít một tí thì ống kính lại lia lên bầu giời xanh hoặc ô cửa sổ. Bố tổ!

Tôi đi đón nàng. Ga hàng không dập dìu những khách phương Nam ra Bắc du xuân - lễ hội - chùa chiền. Nàng cũng trong dòng người đó. Giời lạnh. Đứng ngoài sảnh chờ xe tới đón, nàng dụi chút ấm áp phương Nam và lưng tôi rồi xuýt xoa, rét thế. Tôi thấy ấm lòng.

Đêm rã rời. Tôi hôn nàng như đã từng hôn. Hình như giáo khoa thư về nụ hôn của tôi đã được nàng mặc khải. Khi môi còn chưa chạm thì mắt nàng đã nhắm và lưỡi cũng đã thè. Tôi không nỡ phì cười mà tập trung mút mát. Nàng khẽ rung lên rồi đầy nhẹ tôi ra. Nàng thỏ thẻ, em không nghĩ nụ hôn lại ngọt ngào đến thế. Nhẽ đâu người đàn bà bốn mươi lại lần đầu mới biết vị ngọt môi hôn? Thật hết hồn.

Mặc cho tôi da diết giảng về chùa chiền nàng vẫn lật chăn đi vào khi sáng sớm. Không làm gì được nên tôi dặn với là cẩn thận túi nải chốn cửa trì. Nàng trợn mắt bảo là tôi báng bổ. Thì tôi lấy cái xương máu của tôi ra mà nói cho nàng. Mỗi lần chùa chiền y rằng không bị đá ví thì mất Vertu ( hàng Tầu, xin liu í nhỏ hehe). Đen nên tôi chán và chẳng bao giờ lai vãng. Nàng bảo đấy là cách Thánh - Phật đuổi khéo tôi thôi. Mà có khi thế thật, chốn thiền môn ai lại đi chứa ngữ bù bựa chửi bậy thành Thần.

Nàng bỏ tôi đi hết Yên Tử, Chùa Hương, đền Bia, bà Chúa. Lại còn lăm le đòi đi Bái Đính - Ninh Bình. Nhưng tôi thuyết, chốn ấy chỉ có một cái chùa nhỏ con con mọc trên mỏm núi còn là tâm linh thành kính. Còn những cái vĩ đại to to là trụ sở của công ty cổ phần. Công ty cổ phần chùa Bái Đính, kính thưa!

Nàng bảo thế thôi, mai em về lại. Tôi giận hờn bảo ra thăm Thánh với Phật chứ đâu phải thăm tôi. Khi trung niên dỗi thì trông tội lắm. Nên nàng nói sẽ ở lại với tôi một ngày.

Bọn tôi nấp kín trong phòng nghỉ. Ngoắc cái biển "không làm phiền" ra ngoài cho kiểu cách. Làm gì bên trong có Giời mới biết. Cơ mà đói. Phòng nghỉ không có gì ăn. Tẩn nhau không nghe tiếng phì phọp mà chỉ nghe tiếng bụng sôi róc rách. Rồi nàng òa lên như phát kiến ra điều gì vĩ đại. Nàng lục đống hành lý bề bộn lôi ra một cái bánh mì vuông vắn của Sorry Airlines thường phát cho hành khách trong những chuyến bay nhỡ nhàng. Nhưng cứng lắm vì để lâu. Chúng tôi ăn trong niềm nghẹn ngào và hân hoan khó tả. Và tôi lấy làm lạ với người đàn bà phú quý như nàng thì tại làm sao lại găm được cái bánh mì chết tiệt. Nếu như no rồi hoặc không ăn thì no thanks một nhời, đằng này lại...

Ở điểm này thì nàng giống với vợ tôi. Thị luôn có thói đó nhưng dã man hơn. Tỉ như đi công tác ở khách sạn kiểu gì cũng nhét được cái khăn tắm vào va li, đi máy bay còn thăn cả bộ dao dĩa nhựa. Hay đàn bà xứ An-nam này đều như thế cả? Hay chỉ riêng nàng với vợ tôi? Hay là một đặc tính di truyền hiếm có?

Đưa nàng ra sân bay để về lại phương Nam ấm áp. Dọc đường tôi cố kể những câu chuyện hoạt kê để cả hai quên đi não nề ly biệt. Đời tôi chưa bao giờ kể chuyện cười mà người khác lại phọt khóc cả. Duy nhất nàng. Hay nàng cười ra nước mắt?

Lằn ranh của ly biệt là sợi dây xanh căng ngang hai thanh i - nox. Nàng bảo, anh nói chào em đi. Tôi không nói mà giơ tay vẫy vẫy. Nhưng kiểu cách lại giống như xua đuổi hơn. Nàng rớm lệ bước đi. Tôi quay đít ra về. Lên xe đọc tin nàng nhắn, nguyên văn " em để quên cái xi - líp ở đầu giường". Tôi chạy nhanh về phòng nghỉ. May quá chửa dọn nên còn nguyên. Tôi cầm lấy và mua một túi vải nhỏ cho vào, treo trên gương chiếu hậu.

Hôm qua đưa vợ đi ăn rằm. Thị ngồi nghế trên sờ mó rồi nghiêng ngó, gì đấy? Tôi bảo bịch khử mùi. Thị đưa tay ướm mũi nói thơm nhề.

Hế hế...
 
12
0
Chiện của cuôn Pín thần địt
Hồi đó, vẫn yêu cô 17.

Mồng 8/3, mua tạng cô bó hoa, cô thích hoa loa kèn. Rồi đưa cô đi sang gia lâm vài nhái.

Đéo biết thời nay thanh niên yêu đương thế nào, chứ chục năm trước, tôi với cô gặp nhau là đụyt, xong rồi cãi nhau.
Lúc đuỵt đéo cãi, âu yếm lắm.

Cơ mà cứ rời ra là y như rằng tổ sư câu trước câu sau là bật nhau đôm đốp, tính tôi nó lắng, đành nhịn, cáu lên thì bảo bỏ nhau, cơ mà bỏ có 24h đồng hồ lại nhớ nhớ gọi điện nhắn tin xin lỗi.

Có dạo tôi bỏ đc cô khá lâu, đó là thời gian tôi thích cô 2 củ, cơ mà sau, cô 2 củ chuồn, tôi lại quay lại với cô 17.

Mà đang kể chuyện 8/3 năm đó. trời rét như cắt, gió bấc ù ù, tôi đón cô đi giao hợp rồi về nhà tôi ăn cơm, sau đó đưa cô về, hôm đó đéo cãi nhau thì phải.
Nhà cô là 1 làng thuần nông hồi đó, có đường làng lát gạch đầy cứt trâu, 2 bên là nước đen toàn cứt lợn cống rãnh, có hố xí 2 ngăn bụi tro lấp cứt, buổi chiều lộc cộc tiếng trâu về.
Hồi mới yêu tôi sợ bọn trai làng cô đánh tôi, may may có anh đệ là đầu gấu, anh bảo tôi đứa nào ho to ở đó cứ phone anh, anh đến đốt nhà nó luôn, tôi mới hơi yên-dạ. quả nhiên suốt những năm yêu nhau, tôi chưa bị đánh trận nào.
Đường dẫn vào làng cô đi đường lớn vào, 2 bên là cánh đồng, tôi mong đưa cô về nhanh để vòng ra quán bia đá cố vài cốc.
Hôm đó, nhẽ ngày phụ nữ vùng lên, cô bảo tôi : "anh với em ra cách đồng làm 1 nháy đi ???"
Làm 1 nháy, nghĩa là đuỵt, tổ sư mới đuỵt lại đuỵt

Nhẽ ra tôi chối luôn thì hay hehe, cơ mà tính tôi nó lắng, tôi ok luôn, thế là cô vươn lên bảo tôi: "anh rẽ vào đây".

Tôi rẽ theo tay cô chỉ, đó là đường bờ ruộng, nhưng khá to, đủ 1 xe cải tiến đi, 2 bên là lúa, tôi chạy thẳng, giữa cánh đồng có 1 bãi đất trống, có vài cây xà cừ, nhẽ là nơi bà con nông dân ngồi thư giãn bắn thuốc nào há hốc mồm nói phét.
Tôi dựng xe ở bãi đất trống đó, thế là chúng tôi ôm nhau, trời lạnh lạnh là, năm đó có lẽ rét kẻ lục hehe.

Ôm hôn cô, nhìn qua vai, tôi thấy nhiều cái gò lô xô, tôi hỏi cô cái gì kia, cô bảo những cái mả.

Té ra, tôi đang ở giữa bãi tha ma tổ sư.
Dái tôi sun lại, tôi nhát ma.

Cô tụt quần dưới gối và nói: "anh ấy đi".
Chà chà..

Tôi nhìn đom đóm lập lòe khắp nơi, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, xe win ko nổ máy thì mất đèn, mấy cái cây đen đen nhìn hao hao như biết đi...
Tôi sờ nồn cô, giật cả mình, nồn cô lạnh như nồn ma... gió lùa qua khe đùi cô kêu rin-rít, lạnh càng lạnh. tôi cảm thấy gai ốc cả tôi cả cô nổi khắp người

Gớm tôi sợ sợ là, dái tôi, quý anh chị ạ, sun lại như con vít.
Bọn ma ở bãi nhẽ bắt đầu quây quanh chúng tôi ý ới bay đi gọi thêm bạn đến xem tuồng hay, tôi đoán chúng đang bình luận với nhau con nài chân dài thàng này dái trông tàm-tạm.
Tôi thò dái ra, tụt quần cơ mà gió thủi buốt mông, tôi kéo lên, thò mỗi cái dái.
Cơ mà đéo ăn thua, dái tôi teo lại, đéo thể cứng, giá đc tý kèn sáo thì ổn, cơ mà giữa bãi tha ma đéo tiện kèn, trời lại buốt, trưa thì địt rồi giờ đéo hăng, tôi chịu chết.

Bọn ma nhẽ bay quanh, cười vào mũi tôi.

Mất mẹ nửa tiếng, đéo thể giao hợp đc, cô cáu, kéo quần cài cúc bẩu : thôi về.

Tôi mừng quá, cất dái phân trần, trời lạnh quá em ạ gớm chết chết lạnh quá đi.... nổ máy xe win tình tình bật pha chuồn mất

Bọn Ma nhẽ bay theo tôi, cười sàng sặc, địt mẹ chúng mài cười cái đầu buồi bố.

Vừa thoát khỏi bãi tha ma, dái tôi cứng đanh ngay thế mới tài.

Địt mẹ bọn ma phát nữa.
 

Bình luận mới